321057_486051881465151_718860445_n

(Một đêm đợi trăng trên cầu Long Biên)

 

Lang thang đêm… Lang thang mây… khi những xoáy trăng vỡ vụn trên mặt sóng… khi cả cây cầu rung lên trước sự quyến rũ của bóng nga…

 

Ngơ ngẩn gió… ngơ ngẩn tiếng ve… Và có ai nghe thấy tiếng trăng đang mời gọi muôn loài? Hãy quay mặt với phố phường, quay mặt với đời sống, thậm chí quay mặt cả với sự vô cùng! Chỉ có những quầng sáng êm dịu xuyên qua trận gió ồn ào, thả rơi nỗi mênh mang trên khóe miệng.

 

Bao quanh trăng là quầng sáng, ở giữa trăng là những đáy sâu bí hiểm, nhưng đằng sau trăng là gì… Ai biết? Phải chăng là một hố đen khôn cùng? Phải chăng cũng là một vòng xoáy sẵn sàng hút vào đó mọi ngưỡng vọng của biết bao kẻ ngốc trên trần thế?

 

Trăng dừng lại và tĩnh lặng chiêm ngưỡng. Dưới kia có một kẻ đang chìm trong vẻ đẹp, một sự say sưa không suy nghĩ, không cần phải thành thơ ca, không phải thành âm nhạc, không cần phải chia sẻ những tâm tư. Kẻ ấy đang thả toàn bộ linh hồn mình để chờ đợi ánh sáng chạm vào đôi mắt, chạm sâu vào một cõi trăng thuộc về thế giới bên trong.

 

Và kẻ si tình kia bỗng rùng mình… nào thì áo quần, nào thì da thịt, nào thì xương cốt, thậm chí những tiếng lòng xô đẩy… tất cả chỉ như đám ghét tróc ra rồi bị cuốn trôi vào bóng đêm. Từng tia sáng mọc lên, râm ran, rậm rịch và bùng nổ.

 

Ngày mai, vầng trăng ấy lại quay về với sự không hoàn hảo, lại quay về với sự biến mất hư vô. Và một ngày nào đó nó lại trở nên tròn đầy. Một vòng quay vô tận mà chẳng bao giờ giống nhau. Thế là kẻ si tình ngày nào không còn muốn ngắm trăng nữa, mà chỉ muốn giữ riêng trăng cho mình. Đến mức, kẻ đó phải giương cao cung và ngắm bắn, để mặt trăng rơi xuống… tan loãng giữa linh hồn…

 

Nhưng tiếc thay, mũi tên chẳng bao giờ chạm tới được… Dù đến hàng vạn, hàng triệu… nhưng tất cả cũng đều mất hút trong những xoáy trăng trên mặt sóng.

Trích tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa” http://hathuynguyen.com/tap-truyen-ngan-ben-kia-canh-cua/

Share
Share: