10421537_843448965739988_7334903367837708702_n

Cổ nhân vỗ thuyền uất hận:
“Thế gian chật quá chẳng dung ta!”
Ta lướt dòng ngà ngà
Băng vài bến sân
Ngoảnh đầu tìm đất
Dòng say vỗ thuyền uất hận:
“Lòng người nhỏ quá chẳng dung ta!”
Có con chim cười xòa
Vỗ cánh tung vật vật.

Mây mùa đi khuất
Ba cõi trông xem
Trời không dung trời
Biển không chia sóng
Chó rơm hơn tinh tú lạc loài
Tượng tạc ta khoác da đồng loại
Bầu trời mỗi người quá chật
Không chứa nổi kẻ thứ hai.

Trong cõi đền đài
Tuyết nên cẩm thạch
Giữa tượng san sát
Gió thổi qua khe
Tượng cách một tấc không
Người cách một mùa đông
Quạnh quẽ trần hồng
Vắng nên cẩm thạch.

Ta ôm vắng vẻ
Tựa miếu Thần Nông
Mộ mộ tương đồng
Cười cười thảm khốc
Người muốn trốn vào ta hóa không
Ta muốn người lại gẩy khúc hồng
Cho ta trốn một đông
Cho tượng tan một chốc.

Nguồn: Ikaria

Share
Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *