sparrowmoon

Để họ đi hết đã họa mi,

Hỡi khóa thanh đêm mở gió kì,

Đợi họ đi hết, dương gian lặng

Dấu chân người, bụi mất mê li.

 

Tình đã mở rèm khêu ý xuân

Cành trâm mây tóc xõa trăng gần

Nhón nhẹ thôi trăng, nhân giới tỉnh

Hoảng cơn cầm, độc cánh phân vân.

 

Chim ơi, ghé nhỏ, hót cho quên

Hót cho trăng chết ở bên thềm

Ta vẫy vùng trăng, say bất tử

Ngủ cơn cẩm thạch khắc riêng tên.

Share
Share: