_30

Mỗi lần đứng trước một chấn song,

Họ lại viết mình thành một con thú.

Con thú này lông lá ngôn từ,

Con thú này vuốt nanh miệng lưỡi.

Con thú này không cao giọng hú,

Nó thường kêu lớn đòi ăn.

Đòi vuốt ve cho loãng hờn văn,

Cho song sắt hóa thành vương miện.

Nó không săn trong chiều nhật huyết,

Nó chưa từng liếm suối rừng trăng.

Nó chỉ nằm đó, rống đòi ăn,

Trong cảnh tù khoe làm chiến tích.

 

Con khỉ thơ!

Con khỉ thơ!

Đem thơ ra gãi những hồn trơ,

Những tâm tư deep thành da mặt,

Bán cuộc đu đau trả phí giờ.

Share
Tagsthơ
Share: