Cảm hứngTôi chiêm nghiệm

Điển Ngục Ti – Vương Tử Đồng, Giang Ngạn

5

Ca khúc chủ đề của bộ phim Lão Cửu Môn (2016)

Lời: Giang Ngạn
Sáng tác: Hòa Hội Tuệ/ Vương Tử Đồng
Biên khúc: Hồ Bác/ Vương Tử Đồng
Biểu diễn: Âm Tần Quái Vật

Lời dịch:

“Tướng quân a, sớm cởi giáp, tuổi mới chớm hai mươi, đợi chàng về nhà.”

Đêm qua mộng lại vừa đi
Vai Mạt(1) vừa thêm áo mới
Khúc hát xưa lại vang một hồi
Tuyết phương Bắc, kẻ giám ngục đạp bước
Rải muối(2) tung bay, ngơ ngẩn sớm chiều
Chốn thanh quán(3), lụa quấn đầu(4) xanh biếc như búi tóc cố nhân.

Cung tròn vừa chia liền khuyết
Chim Yến nơi lồng son(5) lại ngậm đất bùn mới(6)
Chín dinh thự nguy nga, dư âm Nhiễu Lương(7) dần tĩnh lặng.

“Chàng nói, Giang Nam khói mưa mờ ảo
Nơi tái Bắc, lẻ loi một bóng người tế trời
Mồ hoang mả mới, ai người để tâm?
Sử quan đã nhấc bút rồi.”

Board game hại não hàng đầu hiện nay

Năm ấy đan y thủy tụ(8) giữa hồng tuyết Đông thanh(9)
Anh còn nhớ, mộ phần mới xương cốt người xưa, an táng mới dịp bảy ngày(10)
Trong cơn say chuếnh choáng thấy bóng cố nhân về, khẽ than thở một tiếng yêu
Anh còn nhớ, thiết mã tướng quân lại nấc nghẹn như đứa trẻ.

Chí nam nhi vùi trung cốt dưới cát vàng, lưỡi lê mũi mác chinh phạt tận chân trời
Chẳng qua sa chốn lao tù, một ngọn đèn cố nhân cứ xem là nhà
Tiết Thanh minh mưa lây rây xuống bậc thềm; khung dù, áo xanh trông như họa
Mùa rét đậm, tuyết mới rơi, người mới hai tám; toại lòng anh ngói đen gạch xanh(11)
Anh nói, giáo mác đổi quê hương, khói lửa tế rào đông(12)
Đến khi thái bình Trường An Lê viên hí(13), giữa sảnh đường nâng chén rượu nồng
Say mà tiễn biệt anh em tướng lĩnh, lại một khúc Biệt Cơ tùy ý anh
Lại chỉ sợ chiêm bao một hồi, thôi thôi giang hồ từ nay vĩnh biệt người.

“Xem qua màn diễn cuối cùng của cố nhân
Nhạt phấn nồng son thật vừa ý
Chỉ sợ nhìn thấu khúc hạ màn
Thôi, giang hồ từ nay vĩnh biệt chàng.”

Năm ấy đan y thủy tụ giữa hồng tuyết Đông thanh
Anh còn nhớ, mộ phần mới xương cốt người xưa, an táng mới dịp bảy ngày(10)
Trong cơn say chuếnh choáng thấy bóng cố nhân về, khẽ than thở một tiếng yêu
Anh còn nhớ, thiết mã tướng quân lại nấc nghẹn như đứa trẻ.

Ai còn nhớ, đầu xuân kia, nụ cười khi vừa quen biết
Ai còn nhớ, cuối hạ ấy, đào kép một khúc hải đường
Ai còn nhớ, tôi anh từ ấy thành đôi người xa lạ
Thôi đừng về, thôi đừng hối, hẹn anh kiếp sau gặp lại thôi.

Năm ấy đan y thủy tụ giữa hồng tuyết Đông thanh
Anh còn nhớ, mộ phần mới xương cốt người xưa, an táng mới dịp bảy ngày(10)
Trong cơn say chuếnh choáng thấy bóng cố nhân về, khẽ than thở một tiếng yêu
Anh còn nhớ, chén rượu kia soi bóng ai người đắp áo cho mình?

Chú thích:

(1) Mạt là vai nam trung niên trong tuồng.
(2) Rải muối lên tuyết cho tuyết tan =x=
(3) Thiệt ra “thanh quán” gần giống lầu xanh, thanh quán là chỗ kỹ nữ bán nghệ, hồng quán là chỗ kỹ nữ bán thân. =x=
(4) Xưa mỗi khi nghệ nhân ca múa biểu diễn xong, khách đem nhiễu, gấm lụa tặng, lụa là gấm vóc này dùng để trang trí trên đầu tóc.
(5) nguyên là “堂燕”, lấy ý từ câu “xử đường yến tước”. “Lã thị xuân thu” viết: Chim yến chim tước ở trong lồng son, chim mẹ bú mớm cho chim con, xem chừng ấm áp vui vẻ lắm, tự cho là cuộc sống bình an. Chẳng hay bếp lò bỗng nổ, lửa cháy, thiêu rụi nhà cửa, yến tước vẫn không biết sợ, chẳng hay họa đã ập đến đầu.
(6) Chim Yến là loài chim di cư, mùa xuân mỗi năm lại ngậm bùn đất để xây tổ mới.
(7) Nhiễu Lương là một trong bốn cây đàn cầm cổ nổi tiếng, kể rằng, dư âm Nhiễu Lương vang vọng ba ngày không dứt. Theo điển cố, có một người tên Hoa Nguyên dâng lên Sở Trang Vương cây đàn Nhiễu Lương, không rõ niên đại chế tác. Sở Trang Vương từ khi có được Nhiễu Lương cả ngày chỉ nghe tiếng đàn làm vui, có lần liên tiếp 7 ngày không lâm triều. Do không thể nào kháng cự được sự mê hoặc của Nhiễu Lương, Sở Trang Vương đành nén lòng sai người đập vỡ cây đàn. Sau để chỉ tiếng nhạc hay.
(8) Thủy tụ là một kỹ thuật trong nghệ thuật biểu diễn hí kịch truyền thống, sử dụng tay áo rất dài kết hợp với vũ đạo để thể hiện cảm xúc của nhân vật như ý muốn.
(9) Cây Đông thanh hoặc Tứ quý thanh, tên khoa học là Ilex chinensis Sims, cây như tên, bốn mùa đều xanh =v=
(10) Thông thường người ta làm lễ cúng cho người chết vào dịp 7 ngày, 21 ngày, 35 ngày, cuối cùng là bảy bảy 49 ngày. Quan niệm thông thường cho rằng vào ngày thứ 7 đầu tiên, vong hồn người đã khuất sẽ quay về nhà lần cuối.
(11) Kiến trúc Giang Nam phổ biến gạch xanh ngói đen.
(12) “Rào đông” (hàng rào phía đông) là hình ảnh phổ biến trong thi ca, chỉ sân vườn của văn nhân. Ở đây chỉ tượng trưng cho nơi chốn an nhàn thảnh thơi thôi.
(13) Đường Minh Hoàng xây dựng Lê viên làm nơi đặc biệt để tập luyện và biểu diễn múa hát, là nơi ăn chơi hưởng lạc của Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi, về sau “Lê viên” cũng là từ để chỉ tuồng kịch tạp kỹ. Thời Đường kinh đô ở Trường An. Nói dông dài thực ra thì cũng chỉ là miêu tả cảnh thái bình thịnh thế mà thôi – –

Nguồn lời dịch và chú thích: Fanpage Nam Phái Tam Thúc

Share
Share: