Bài độc quyềnSáng tácThơ

Đoản ca hành – Tào Mạnh Đức

Trước rượu hát ca
Đời người được mấy:
Tựa như sương sớm
Ngày qua sầu khổ.
Hào hiệp khảng khái
Ưu tư không tan.
Thật muốn giải sầu:
Chỉ rượu Đỗ Khang
Xanh xanh cổ áo
Rầu rầu lòng ta.
Chính vì người đó
Khiến ta trầm ngâm
U u hươu kêu
Ăn cỏ trên đồng
Ta có khách quý
Gảy đàn thổi sênh
Vằng vặc trăng sáng,
Bao giờ mới hết?
Nỗi lo trong lòng,
Không thể đoạn tuyệt.
Vượt đường vượt đường
Dày công thăm hỏi.
Tụ tán luận đàm
Lòng nhớ ân xưa.
Trăng sáng sao thưa,
Quạ bay về nam
Ba vòng bay lượn
Không được cành nào.
Núi không ngại cao,
Sông không ngại sâu.
Chu Công tiếp đãi,
Thiên hạ về ta.

Phiên âm:

Đối tửu đương ca,
Nhân sinh kỷ hà:
Thí như triêu lộ,
Khứ nhật khổ đa.
Khái đương dĩ khảng,
Ưu tư nan vong.
Hà dĩ giải ưu:
Duy hữu Đỗ Khang.
Thanh thanh tử khâm,
Du du ngã tâm.
Đãn vị quân cố,
Trầm ngâm chí kim.
U u lộc minh,
Thực dã chi bình.
Ngã hữu gia tân,
Cổ sắt xuy sinh.
Hạo hạo như nguyệt,
Hà thời khả chuyết ?
Ưu tòng trung lai,
Bất khả đoạn tuyệt.
Việt mạch độ thiên,
Uổng dụng tương tồn.
Khế khoát đàm yến,
Tâm niệm cựu ân.
Nguyệt minh tinh hy,
Ô thước nam phi,
Nhiễu thụ tam tạp,
Vô chi khả y.
Sơn bất yếm cao,
Thuỷ bất yếm thâm.
Chu Công thổ bộ,
Thiên hạ quy tâm.

(Nguyễn Hoàng Dương dịch)


“Đoản ca hành” được viết theo thể hành, chú trọng sự ngắn gọn, súc tích, thể hiện suy tư, tình cảm rõ ràng; mỗi câu bốn chữ, nhịp điệu vừa phù hợp để ngâm, lại vừa có thể phổ nhạc.
Bài hành được cho là viết vào năm Kiến An thứ 13 (208), trong đêm trước trận chiến Xích Bích.

Share
Share: