angels-and-demons-header

Xin Thầy hãy nói về ham muốn giúp đỡ mọi người, sự khác biệt và tương đồng của nó với các dạng khác của ham muốn?

Veet Aikagro, ham muốn là ham muốn; không có khác biệt chút nào. Dù bạn muốn giúp mọi người hay bạn muốn hại mọi người, bản chất của ham muốn vẫn còn là một.

Vị phật không ham muốn giúp đỡ mọi người. Ông ấy giúp mọi người, nhưng không có ham muốn trong nó; việc đó là tự phát. Nó cũng như hương thơm của bông hoa đã nở ra. Bông hoa không ham muốn rằng hương thơm phải được thoảng ra, phải đạt tới gió, tới mọi người. Dù nó có đạt tới hay không thì cũng không phải là bận tâm của bông hoa chút nào. Nếu nó đạt tới, điều đó là ngẫu nhiên; nếu nó không đạt tới, điều đó nữa cũng là ngẫu nhiên. Bông hoa tự phát thoảng ra hương thơm của nó.
Mặt trời mọc: không có ham muốn đánh thức mọi người, không có ham muốn mở bông hoa ra, không có ham muốn giúp chim chóc hót. Tất cả những điều đó xảy ra theo cách riêng của nó.

Vị phật giúp đỡ không phải bởi vì ông ấy muốn giúp đỡ; từ bi là bản tính của ông ấy. Mọi thiền nhân đều trở thành từ bi, nhưng không phải là đầy tớ của nhân dân. Đầy tớ của nhân dân là có hại; thế giới đã chịu khổ quá nhiều từ những đầy tớ này – bởi vì đó là ham muốn đeo mặt nạ là từ bi. Và ham muốn không bao giờ có thể mang tính từ bi được; ham muốn bao giờ cũng khai thác.

Bây giờ họ sẽ khai thác nhân danh từ bi; họ sẽ khai thác với những cái tên mĩ miều. Họ sẽ nói về phục vụ nhân loại và họ sẽ nói về tình huynh đệ và họ sẽ nói về tôn giáo và Thượng đế và chân lí. Và tất cả những bài nói mĩ miều của họ sẽ chỉ mang tới ngày một nhiều chiến tranh, ngày một nhiều đổ máu – ngày một nhiều người sẽ bị đóng đinh, bị thiêu sống.

Đó là điều đã từng xảy ra cho tới nay. Và nếu bạn không mang hiểu biết mới tới thế giới này, nó sẽ tiếp tục theo cùng cách cũ.

Cho nên hai điều cần được ghi nhớ. Một: ham muốn là như nhau, dù bạn ham muốn giúp đỡ hay làm hại. Vấn đề không phải là đối tượng của ham muốn; vấn đề là bản chất của ham muốn. Bản chất của ham muốn dẫn bạn vào trong tương lai; nó đem ngày mai vào. Và với ngày mai mọi căng thẳng kéo tới, mọi lo lắng, “liệu mình có nên làm nó hay không, liệu mình có thành công hay không.”

Nỗi sợ thất bại và tham vọng thành công sẽ có đó, dù bạn ham muốn tiền hay bạn ham muốn chiến thắng trong thế giới này hay bạn ham muốn từ bi với mọi người hay bạn ham muốn đem cứu rỗi tới cho mọi người. Nó tất cả là cùng một trò chơi, chỉ cái tên thay đổi. Điều này rất nền tảng để hiểu.

Một người hỏi Phật, “Tôi muốn giúp đỡ mọi người. Xin hãy chỉ dẫn cho tôi.”
Phật nhìn người đó và trở nên rất buồn. Người đó đâm ra phân vân, lẫn lộn. Người đó nói, “Sao thầy trở nên buồn vậy? Tôi đã nói điều gì sai chăng?”

Phật nói, “Làm sao ông có thể giúp được mọi người? Ông thậm chí còn không giúp được bản thân mình! Ông sẽ chỉ làm hại họ nhân danh giúp đỡ.”

Trước hết hãy đem ánh sáng vào bên trong bản thể bạn. Hãy để cho ngọn lửa được nhen nhóm trong tâm thức của bạn… và thế rồi bạn sẽ không bao giờ hỏi câu hỏi này. Thế thì, một cách tự nhiên, chính sự hiện diện của bạn và bất kì cái gì bạn làm cũng sẽ là sự giúp đỡ lớn lao.

Aikagro, ham muốn là ham muốn: không có ham muốn vật chất không có ham muốn tâm linh. Nó là trò bản ngã, giúp đỡ mọi người, và bạn trở nên thánh thiện hơn người khác, và bạn trở thành trí huệ hơn người khác – bạn biết và họ không biết. Bạn muốn giúp đỡ bởi vì bạn đã đạt tới còn họ tất cả là những người dốt nát loạng choạng trong bóng tối, và bạn muốn trở thành ánh sáng cho họ. Bạn muốn trở thành thầy và bạn muốn thu họ thành đệ tử.

Nếu ham muốn này có đó, thế thì ham muốn này sẽ không giúp họ đâu – nó sẽ không giúp cho bạn nữa. Nó sẽ làm hại gấp đôi; nó là lưỡi kiếm hai cạnh. Nó sẽ chém người khác, nó sẽ chém bạn nữa. Nó mang tính phá huỷ, nó không thể mang tính sáng tạo được.

Thế rồi có một loại giúp đỡ khác mà không phải là từ ham muốn, không phải là từ bất kì phóng chiếu bản ngã nào. Loại giúp đỡ đó, loại từ bi đó, chỉ xảy ra tại đỉnh tối thượng của thiền, chưa bao giờ trước đó. Khi mùa xuân đã tới cho tâm thức bạn, khi bạn tất cả là hoa bên trong, hương thơm bắt đầu đạt tới người khác. Bạn không cần ham muốn – thực tế bạn không thể đừng được nó. Cho dù bạn muốn ngăn cản nó bạn cũng không thể ngăn cản nó được. Nó là điều không tránh khỏi – nó sẽ đạt tới người khác. Nó sẽ trở thành ánh sáng trong cuộc sống của họ, nó sẽ trở thành sứ giả của sự bắt đầu mới, không phải bởi vì bạn đang ham muốn nó mà bởi vì bạn được biến đổi.

Osho

Share
Share:

4 comments

  1. Luong Vinimi 12 March, 2015 at 07:43 Reply

    Bài này móc máy một cách khéo léo Bác Hồ. Nói khéo vì chưa đưa ra định nghĩa và định khu rõ cho từ được sử dụng là “ham muốn”.

  2. Dinh Minh Thanh 12 March, 2015 at 09:01 Reply

    Vật chất quyết định ý thức. Thế nên mọi mong muốn của con người, cao cả hay thấp hèn, đều bắt nguồn từ những chuỗi phản ứng sinh hóa, từ cấu trúc nào bộ cùng hệ thần kinh đã hình thành qua hàng chục năm hoàn cảnh ngoại cảnh tác động. Mong muốn vĩ đại hay không thường được đánh giá dựa trên những lợi ích mà mong muốn đó của một người mang lại cho xã hội. Mọi mong muốn và suy nghĩ mà ta cứ tưởng là của ta thực chất đều là kết quả được quyết định từ thế giới bên ngoài.
    Bạn nghĩ mình là người tốt? Bạn nghĩ mình vĩ đại? Vậy tưởng tượng xem nếu bạn sinh ra và lớn lên trong một khu ổ chuột, nơi xa cách hoàn toàn văn minh nhân loại, bạn có trở thành bạn ngày hôm nay không? Ta cứ tưởng là “mong muốn của ta”, “suy nghĩ của ta”, “tình cảm của ta”, nhưng thực chất chúng đều xuất phát từ các tác động của vật chất, ngoại cảnh và bản năng mà thôi.
    Thế nên một vị Phật, nếu tồn tại, và là 1 thực thể siêu việt nhân loại, vậy ông ta phải thoát ra được khỏi cái “bẫy” này. Ông ta không có “mong muốn”, vì cái mong muốn giả tạo xuất phát từ vật chất ấy đã không còn tác động được đến ý thức của ông ta nữa.
    Thật châm biêm, nhưng chừng ta vẫn cần ham muốn, và vẫn cần những người có ham muốn cao cả, dù bản chất thực sự của nó cũng chẳng khác gì mọi mong muốn thấp hèn tầm thường khác. Bài viết có chê cười những “đầy tớ của nhân dân”, không sai. Tuy vậy chúng ta vẫn cần họ để xã hội đi tới. Tại sao họ mang tới chiến tranh? Vì họ mong muốn giá trị mới, cách thức phân phối lợi ích mới. Xã hội từ thời cổ đại đã tồn tại giai cấp. Và không giai cấp nào sẽ tự nguyện từ bỏ lợi ích của họ, vậy tất nhiên giai cấp khác muốn có được lợi ích ấy, họ phải đoạt đi từ tay giai cấp giữ lợi ích cũ. Tất nhiên, những vị đầy tớ này mong muốn áp đặt suy nghĩ của họ lên người khác, mong muốn xây dựng một xã hội giống như mong muốn của họ, và nó có thể sai hay đúng, gây ảnh hưởng xấu hay tốt tới xã hội loài người. Nhưng nhờ thế mà xã ội đi tới chứ không dừng chân tại chỗ.
    Kết luận lại, mình nghĩ không hẳn Osho muốn châm biếm ham muốn. Nhưng hãy hiểu về nó và bản chất của nó. Ta còn là người thì chưa thoát được ham muốn, vậy hãy hiểu nó để không đi sai đường. Xin viện dẫn một ví dụ: mình từng biết 1 nhóm sinh viên trường A, đêm giao thừa 2015 sau khi xem pháo hoa đã giúp đỡ một bác lao công dọn dẹp đường phố, và mời bác ấy ăn tô phở. Nhưng khi được hỏi học trường nào, họ chỉ cười mà không nói. Vài tuần sau, người lao công nghe nói học sinh trường B nổi tiếng thích hoạt động xã hội, giúp người khác nên bắt đầu loan tin khen ngợi sinh viên trường B đã giúp bác ấy. Sau đó các bạn sinh viên trường B cũng lên facebook và chia sẻ một cách tự hào. Và đến lúc này các bạn “chính chủ” từ trường A đã không nhịn được nữa và nhảy ra nói sự thật, rồi châm biếm sinh viên trường B hoạt động nhiều nhưng chỉ hình thức bề ngoài, ko xuất phát từ tâm…vv Và kết quả tranh cãi là cả hai đều sứt đầu mẻ trán. Tất cả chỉ do các bạn trường A chưa nắm được ham muốn thực sự trong họ. Vì những định kiến xã hội bơm vào đầu mà họ cố lờ đi những ham muốn “thấp hèn” mà cứ cố chạy theo ham muốn “cao cả”. Nếu hiểu rõ mong muốn của mình, có lẽ họ đã có thể tìm cách dung hòa chúng cho phù hợp và được xã hội chấp nhận, thậm chí tôn vinh.

  3. BachMa1 12 March, 2015 at 12:10 Reply

    Đức Phật đã từng nói :
    ” Huệ trí biết trực tiếp sự sản sinh trong mối quan hệ phụ thuộc lẫn nhau 
      Và không dựa trên bất kỳ một giác độ cực đoan nào .
       Huệ trí biết rằng vạn vật có nguyên nhân,
      Phụ thuộc vào hoàn cảnh,
      Và không gì tồn tại mà không có nguyên nhân và hoàn cảnh.”
    Khi bạn chỉ biết mình qua hình tướng ,bạn cho rằng mình biết cái gì là tốt ,cái gì là xấu. Bạn phân biệt những sự kiện mà bạn cho rằng tốt cho tôi và như vậy cũng tốt cho người khác hay không tốt cho tôi và vì vậy cũng không tốt cho người khác .Từ đó bạn nảy sinh ra những ham muốn giúp đỡ những người khác ,những người mà bạn cho rằng họ thấp kém hơn bạn .Đây là khái niệm đầy tính chấp vá về tổng thể đời sống ,mà trong đó mọi thứ đều có liên quan mật thiết với nhau ,ở đó mọi biến cố đều có vị trí và vai trò của nó trong bức tranh toàn cảnh .Bức tranh toàn cảnh ở đây sâu sắc hơn là vẻ bề ngoài của mọi thứ  ,sâu sắc hơn đời sống của bạn hay những gì mà thế giới chứa đựng .

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *