Sáng tácTản văn

Lẽ sống của ta đã chết

26951834_1755740847804737_3595590483018884856_o

Giữa màn đêm tối tăm thinh lặng, chẳng ai đáp lại lời ta. Tâm trí này hóa điên khi tình yêu kia tan vỡ. Cái Chết đã chia lìa đôi ngã, Ngưu lang cũng chẳng thể lấy cầu ô thước qua sông. 

Tàn cây nửa xuân buông mình theo gió, và khướu hót lẻ loi kêu bạn gọi bầy. Cố nhân ơi, xin vĩnh biệt từ đây. Khăn lụa còn nhưng hơi người tàn mất. Hồi ức còn nhưng bóng dáng đã phai.

Chốn luân hồi trước Cửu tuyền xoay vòng rực lửa, màu trời đỏ sậm hiện lên giữa khoảng không giữa đêm và ngày, giữa đất và trời, giữa trăng và gió. Bánh răng định mệnh đang khóc vì những linh hồn u uất, chúng rã rời ngã xuống sâu thẳm chốn luân hồi.

Rũ bỏ sinh mệnh này, ta rơi vào vòng tròn thời gian tuôn chảy. Một kiếp, lại một kiếp nối nhau trôi qua giữa vô vạn linh hồn. Đi tìm chàng. Ta đi tìm chàng khắp dải lụa nhân sinh, đến khi nào thì chúng ta gặp lại?

Đi tìm chàng. Ta đi tìm chàng. Qua vạn kiếp, vạn năm, vạn người, vạn ái tình sâu nặng. Bến đò tịch liêu vẫn ngập tràn màu hoa bỉ ngạn, chiếc thuyền nan vẫn lẳng lặng sang sông.

Màu oải hương cứ ngàn năm tím biếc, và ta thì cứ ngàn kiếp tìm chàng. Thiều quang đã bước ngang quá nửa, ta thấy hồn mình mang nặng nợ trần ai.

Chàng ở đâu? Chàng ở đâu? Giữa cỗ xoay trăm ngàn kiếp sống, giữa nhân tình thế thái ngả nghiêng.

Đi tìm chàng, đi tìm chàng.
Ta tìm chàng giữa muôn kiếp trần ai.

 

Nguyễn Tâm

Share
Share: