maxresdefault

Đâu kịp vàng rơi một bóng thu

Đâu kịp trăng cởi áo đêm ru

Đâu đã lên men mùa sương thả

Ngày cứ trôi như rượu cõi tù.

 

Đâu kịp đứng đợi góc Đường thi

Bồn chồn say hẹn với chia ly

Hay đã thu về, ta cứ ở

Ta bỗng sang đông, chẳng biết gì.

 

Gió lên trời và lá ở chăng?

Lạnh cười cho thỏa, chóng đông giăng

Sa sa năm tháng mờ quan ải

Người vỡ trăng chăng, trời lỡ rằm?

Share
Share: