Dịch thuật

LỜI TÔI AI ĐÃ NÓI – RUMI

Ngày lại ngày tôi suy ngẫm
Đêm lại đêm tôi buột miệng thốt lên
“Tôi từ đâu tới, tôi đang làm gì?”
Tôi không biết.
Linh hồn tôi tới từ đâu đó, hẳn vậy rồi
và tôi sẽ kết thúc tại khởi đầu

Cơn say bắt đầu nơi tửu quán
Khi tôi trở về nơi tôi ra đi
Tôi sẽ thức tỉnh. Còn giờ đây,
Tôi khác nào chú chim tới từ xứ lạ bị nhốt trong lồng
Ngày tươi sáng sẽ tới khi tôi cất cánh
Nhưng giờ đây kẻ nào đang nghe bằng chính đôi tai tôi?
Kẻ nào đang nói bằng chính miệng của tôi?

Kẻ nào đang nhìn bằng mắt tôi? Hỡi linh hồn thực sự, ngươi là gì?
Tôi chẳng thể ngừng tự vấn
Câu trả lời, giá như tôi từng được nhâm nhi,
Tôi đã có thể phá tan cái lồng giam hãm
Tôi không tự nguyện tới đây, nên tôi chẳng thể rời đi bằng cách đó
Kẻ nào mang tôi tới đây sẽ đưa tôi trở về.

Bài thơ này, tôi chưa từng biết trước
Tôi chưa từng lên kế hoạch đời mình
Khi ngôn từ rung động
Tôi lặng im trong vô ngôn

Ta sở hữu cả thùng rượu to nhưng không có chiếc ly nào
Có hề gì. Mỗi ban mai bừng tỉnh
Ta đều hài lòng tới tận hoàng hôn

Họ cứ nói ta chẳng có tương lai. Họ đúng
Sao phải vướng bận điều này

Lê Duy Nam dịch từ cuốn The Essential Rumi, bản dịch của Coleman Barks.

Bản tiếng Anh: https://allpoetry.com/Who-Says-Words-With-My-Mouth-

 

Share
Share: