Fantasy__039342_

Cổ sơn ơi đổ tróc màn sơn

Xương trên xương có lấp cơn rờn?

Xương có ngủ đâu, xương vẫn đợi

Một tầng nắng gợi chiếc thương đơn.

 

Một khốc vươn cao chẳng núi thành

Chỉ là trơ trọi với từng xanh.

Những vầng tinh tú đâu tên gọi

Trong mắt mê man chủ huyễn thành.

 

Tôi đổ lá vàng trên núi cổ

Khi tràn ly giải những thu quanh.

Núi có theo cùng tôi, núi đổ

Cho trăng xưa thoát kén trên cành?

 

Mang mang dòng mạch chảy hoang

Rượu tràn trên sông người khách

Sơn hà huyết có tình chăng?

Nước khinh, đá cười khanh khách.

 

Núi đổ

Sao rơi

Môi mở

Tình khơi

Ai uống ngập ánh hờn, ánh đợi, ánh buồn, ánh giận, tia thét mà chơi

Một biển sao trời trong mắt

Cho ánh đinh ninh, cho ánh dè dặt,

Thuyền đón nàng qua hết hoang mang.

Share
Share: