Bài độc quyềnSáng tácTruyện

SIÊU NHÂN SỜ-MAN – PHẦN 1: SỜ MAN BEGIN

Book Hunter: Trong chủ đề “Sờ, Chạm, Tiếp cận”, một bài viết đặc sắc theo thể loại “haivl” và “Voz” đã được sáng tác, có tên “Siêu nhân Sờ-man”. Truyện được viết dựa trên dữ kiện có thật ở Book Hunter.

Phần 1: Sờ man begin

(Based on true story)

Có một số câu chuyện mà tôi nghe rồi nhưng chỉ giữ trong lòng, không bao giờ nói ra, mặc dù câu chuyện đó rất ly kì và có thể khiến người khác thay đổi niềm tin. Tuy nhiên tối nay tôi đã quyết định kể ra một trong những câu chuyện đó cho bạn mình nghe, đơn giản vì chủ đề của buổi gặp gỡ này quá liên quan tới câu chuyện bí mật đó. Đúng là ý trời! Câu chuyện này bắt đầu như bao câu chuyện kì dị có thật khác: ở một lớp học trong trường chuyên tự nhiên, Hà Nội…

Một cậu thiếu niên tóc bạch kim (giữa một lớp học tóc màu đen) đang gục đầu xuống bàn mơ về một nơi rất xa và rất xưa. Cậu đang đứng giữa một khung cảnh nắng cháy da cháy thịt, không có chỗ trú. Mồ hồi trên người cậu chảy đầm đìa, ướt hết áo quần. Rồi cậu nghe thấy những tiếng người nói vừa văng vẳng nhưng lại rõ ràng từ phía bên kia lũy tre. Cậu không ngần ngại lao qua lũy tre để tiến về phía âm thanh. Điều kì lạ là những bụi tre rẽ ra khi cậu đi tới, và những lá tre mơn trớn trên da của cậu thiếu niên một cách nhẹ nhàng… ram ráp.

Nơi cậu tới là một quán giải khát nằm lọt trong một căn nhà nhỏ, tường thô màu gạch, không trát vữa. Tại đó có rất nhiều cụ già đang nằm dài trên những chiếc ghế gỗ.

Một cụ người mũm mĩm phát biểu: trường ta cần thoát khỏi hệ thống khoa cử của xã hội, vì chúng ta có quyền chọn hệ thống, hoặc không ở trong hệ thống nào. Rồi cụ cầm chiếc đùi chó trong tay lên nhai, mỡ từ đùi chó chảy vào da tay, cảm giác thật béo ngậy.

Bà bán nước, với cái mũi khoằm và mặt trông rất khổ não nói rằng: đúng quá ạ, học sinh nên tổng hợp lại với nhau với góc nhỏ để tạo thành vectơ lớn. Vừa phát biểu bà vừa đưa tay lên xoa xoa đùi của cụ già người mũm mĩm, thật là sởn gai ốc.

(Giải thích của tác giả: khi tổng hợp hai vecto lực, hai vecto tạo với nhau góc lớn thì lực tổng hợp sẽ nhỏ, còn tạo với nhau góc nhỏ thì lực tổng hợp sẽ lớn).

Một cụ khác gầy nhom, đang nằm dài trên chiếc giường hình vuông nói tiếp: tình yêu sẽ giúp trường ta thoát khỏi cơn đại hồng thủy. Cụ già mũm mĩm đột nhiên bật cười đầy ẩn ý.

Từ trong rèm phát ra âm thanh: công nghệ là giải pháp.

Rồi âm thanh im bặt.

Thanh niên nhân vật chính tiến đến, kém tấm rèm ra, vải của tấm rèm thật nặng nề. Đằng sau tấm rèm lại là một tấm rèm khác. Cậu tiếp tục vén rèm lên, trở lại nói với hội kia:

“Tất cả không cần chém gió với vẫy vùng nữa làm gì, chỉ cần tôi biến thành Superman (Siêu nhân, rất nổi tiếng ở Mỹ) thì quê ta sẽ được văn minh ngay. Tôi sẽ đảm bảo trong nước không còn những tên trộm cắp, côn đồ, hiếp dâm nào. Thậm chí tôi còn làm cho nền kinh tế của nước trở nên thịnh vượng hơn những khu khác do sẽ đi quấy nhiễu các chuồng trâu bò lợn gà nước bên cạnh.”

Mặt của mấy cụ giả trông rất nhăn nhó khó hiểu, ý là chưa tin tưởng vào cậu thanh niên tóc bạch kim.

Thế là cậu tự lột quần áo của mình, để lộ bộ áo siêu nhân, có chứ S lớn ở ngực, rồi cậu bay lên trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người. Hội kia mặt đờ ra và một người hô: “cả lớp đứng lên” để cổ vũ cho cậu.

Cậu thiếu niên nay là Superman đang bay thì tự nhiên một số con chim bay tới, sờ sờ lên vai cậu. Những con chim này cứ mân mê sờ lên sờ xuống khiến cậu rất khó chịu. Cậu dần nhận ra mình không phải đang bay, mà là đang đứng yên một chỗ, vì thế chim mới có thể sờ được vào cậu. Thấy bất hợp lý dần, thiếu niên tỉnh dậy. Cậu nghe thấy câu “Sờ Nguyễn, ai cho em ngủ trong giờ học” và thấy người đứng bên cạnh cậu là thầy giáo dạy môn văn nghị luận mà cậu rất sợ, tên là Ngọc Hoàng.

Cậu thiếu niên tóc bạch kim đứng bật dậy, nói luôn để lấy lòng thầy: Em đang mơ về thầy ạ! Quả nhiên câu nói hiệu quả, thầy không trách phạt gì cậu, còn rất tò mò, tiếp tục đặt tay lên vai của Sờ để hỏi: Em mơ gì về thầy vậy?

Cậu biết rằng thầy nổi tiếng khắp trường là dại gái, nên tiếp tục luôn: Em mơ thầy đứng ở giữa lớp, rồi các bạn nữ xinh đẹp vây quanh, mong được bắt tay thầy. Thầy xoay một vòng để cho các bạn sờ thoải mái. Em đứng bên ngoài cửa lớp gọi trên loa trường: thầy Ngọc Hoàng ở đây này. Thế là các bạn nữ trong trường ùa vào lớp đề được chạm vào thầy. Sau đó… Sau đó…

Thầy Ngọc Hoàng cho cậu thiếu niên tóc bạch kim ngồi xuống, còn nói thêm: “Sờ Nguyễn, em đã nắm bắt rất tốt bài giảng về phương pháp thuyết trình và tranh biện của tôi, tôi cho em 10 điểm kiểm tra miệng.”

Tan học, Sờ Nguyễn lên xe đạp điện đi về nhà. Hóa ra nhà cậu ở ngay sau trường của cậu, hoặc ngược lại trường của cậu ở ngay sau nhà cậu, rất gần. Về nhà bố cậu hỏi hôm nay học tốt không, nhưng cậu quên mất mình được 10 điểm, đang cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra ở trường. Có lẽ lúc được điểm cậu còn mơ ngủ nên không thể nhớ được chi tiết nhữn chuyện đã xảy ra. Cậu lăn ra giường để nằm nghỉ, chiếc giường thật êm ái và mát mẻ.

… Vào một buổi tối nọ, đã 11 giờ đêm, Sờ Nguyễn đang trên đường về từ chỗ học thêm. Nơi đây ở rất xa nhà của Sờ Nguyễn, cậu phải đi bộ qua những bụi tre khá cao và vắng vẻ. Lá tre thỉnh thoảng quệt vào da tay ram ráp nhồn nhột. Khung cảnh yên bình một cách đáng ngờ.

Đột nhiên có một nhóm côn đồ nhảy ra, từ bên đường. Sờ Nguyễn quẹo sang bên phải, đi được 100 mét, tìm thấy một chiếc cầu thang của bác thợ điện để đó. Cậu định là trèo lên cầu thang thật nhanh để tránh bọn côn đồ. Tuy nhiên trên thang có một chỗ rất trơn, hình như là dầu nhờn bị dính vào, khiến Sờ Nguyễn bị trơn tuột, rồi bị túm vào chân và lôi xuống. Bọn côn đồ tóm tay tóm chân của Sờ Nguyễn rất chặt, cậu không thể cử động được và cảm thấy bị nắm, rất nóng. Một tên côn đồ khác lần mò túi quần của Sờ Nguyễn tìm vật có giá trị. Chúng lần mò nhiều lần rồi mới tha cho cậu.

Tỉnh dậy trên chiếc giường, tay chân vẫn còn tê chồn mất cảm giác, có thể là do bị côn đồ đánh, Sờ Nguyễn nghĩ rằng mình cần phải trở thành siêu nhân. Cậu đi quanh phòng, rồi đi quanh nhà, nghĩ, khi trở thành siên nhân rồi, mình sẽ đánh chết bọn côn đồ.

Cậu nghĩ tiếp: Rồi mình sẽ cứu các cô gái. Các cô gái sẽ yêu mình. Nhân lúc bố mẹ đi ngủ, Sờ Nguyễn bật Internet TV lên xem web đen. Cậu đang bắt chước Bích Khê trong phòng riêng, rồi trong nhà vệ sinh. Chống tay vào tường, Sờ Nguyễn dần tìm lại cảm giác: có chỗ trên tường trơn láng, có chỗ lại ẩm ướt, chỗ khác thì sần sùi, mát lạnh.

Sờ Nguyễn ra ngoài trời và nhìn trăng nhìn sao. Hôm nay là ngày trăng tròn và lớn, không khí mát rượi. Cậu nhìn lên mặt trăng và nghĩ: xin trăng hãy ban cho tôi sức mạnh của Superman. Cậu khấn ba tiếng, đột nhiên gió lạnh nổi lên, mây đen kéo đến.

Một biến cố sắp xảy ra, làm thay đổi cuộc đời cậu mãi mãi.

Cơn gió đem đến một mảnh vải ấp vào mặt Sờ Nguyễn, rồi một cảm giác ngưa ngứa bắt đầu chui vào mũi và miệng cậu. Cậu cảm thấy người bắt đầu có một chỗ hơi ngứa, rồi rất nhiều chỗ ngứa xuất hiện. Cậu kêu khổ thầm: “không xong, sâu róm chui vào mũi rồi, ngừa quá”. Nhưng trước khi cậu kịp làm gì, toàn thân bắt đầu ngứa không chịu nổi, rồi đột nhiên nóng rực lên. Cậu định kêu lên nhưng cổ họng khô rát, ngứa ngáy, kêu không thành tiếng. Tay chân, mình mẩy đều ngứa, cậu dùng móng tay cào vào mà không hết. Sờ Nguyễn quằng quại một lúc rồi hết hơi, ngất đi không còn biết trời đất gì nữa. Khi tỉnh dậy thì đã gần sáng.

Cảm thấy người rất bẩn thỉu và đang định đi tắm, đột nhiên Sờ Nguyễn phát hiện ra trên người mình xuất hiện lông giống như lông của sâu róm, tuy không dễ thấy nhưng càng nhìn càng thấy sợ. Cậu nhớ ngay đến phim người Nhện (bộ phim có một cậu thiếu niên đang học cấp 3, bị nhện đột biến gen cắn và có những năng lực giống nhện).

Mảnh vải hóa ra là một chiếc áo may ô, trên ngực chiếc áo lại có chữ S, cứ như chiếc áo dành riêng cho Sờ Nguyễn vậy. Sờ Nguyễn mặc chiếc áo ba lỗ đặc biệt ra ngoài đồng phục của mình và bắt đầu đi học. Cậu nghĩ: chữ S này chắc là Superman, hoặc Spiderman, hoặc ít ra thì cũng “Sướng”-man.

Đang đi bộ đến trường, tự nhiên cậu nhìn thấy một chữ S nhỏ nhỏ ở ven tường, và kĩ hiệu mũi tên. Dấu vết sơn còn rất mới, vẫn ướt, cho thấy đây là kí hiệu mới được vẽ. Tò mò, Sờ Nguyễn đi theo dấu mũi tên và tìm đến một căn nhà nhỏ có mùi thơm thoang thoảng, quen thuộc.

Bước vào căn nhà nhỏ, Sờ Nguyễn bắt gặp ngay chính mình trong một tấm gương rất lớn. Cậu đang soi gương thì nhìn thấy đằng sau hình như có một người nữa. Cậu quay mặt lại, nhận ra đây là một ông già, mắt sáng, râu dài, người mặc đồ diêm dúa. Người ông toát ra một loại ánh sáng kì lạ, khiến cho Sờ Nguyễn không cảm thấy sợ mà thấy rất ấm áp. Ông từ tốn nói, giọng có vẻ buồn nhưng cũng có vẻ tiên tri biết hết: “Hóa ra chiếc áo Sờ của ta đã được trao cho người như thế này”. Ông tiếp tục: “Mời vào nhà, ta sẽ giải thích cho cậu năng lượng mà cậu nhận được là gì.”

Sờ Nguyễn bước và nhà theo ông già, được ngồi vào chiếc ghế có đệm, họa tiết lòe loẹt. Đối diện cậu là một bức tranh phụ nữ khỏa thân. Trong nhà còn rất nhiều ghế đệm khác, đủ mọi kích thước. Ông già giới thiệu về bản thân: “tên của ta và vì sao ta ở đây chắc cậu không cần biết làm gì”. Ông đi ngay vào vấn đề chính: “chiếc áo mà cậu đang mặc đã chọn cậu. Ta không hề quyết định việc này, hôm qua ta đem áo ra phơi trăng để lấy thêm năng lượng dục cho áo, thì tự nhiên gió lớn nổi lên làm áo bay đi mất. Định mệnh đã chọn cậu, đã trao cho cậu trách nhiệm rất lớn. Cậu cần kích thích tính dục trong lòng mỗi người, để họ có thể bắt đầu con đường tâm linh. Từ dục có thể dẫn đến siêu thức!”

Ông già nói tiếp: sứ mệnh lan tỏa dục là sứ mệnh cao cả, thiêng liêng, là trở thành siêu anh hùng. Sờ Nguyễn thấy thật nhàm chán và cũng không quan tâm lắm, vấn đề quan trọng nhất là năng lượng mà cậu nhận được là gì. Vì thế cậu hỏi đi hỏi lại phần cách sử dụng năng lực đặc biệt của mình: khi sờ vào một người, những chiếc lông siêu nhỏ của cậu sẽ kết nối vào các kinh mạch của người đó, và cậu sẽ có thể tăng năng lượng dục của người đó. Khi cậu kiểm soát năng lượng cơ bản này trong người người khác rồi, cậu có thể thuyết phục họ làm mọi thứ. Ông già giải thích đây là một phát minh rất tốt cho nhân loại, khiến họ có năng lượng để làm blah blah blah. Sờ Nguyễn chỉ tập trung đến việc thôi miên người khác. Thế là đủ!

Ở đằng sau trường, Sờ Nguyễn đối diện với đám côn đồ hôm trước. Cậu suy nghĩ ngay đến việc trả thù đám côn đồ đã đánh cậu hôm trước bằng năng lượng mới có của cậu. Hai bên đường nhà cửa mọc san sát, phố rất vắng, không có xe đi lại. Không cần phải chờ đợi lâu, cậu đã thấy ngay 6 tên trong nhóm bọn chúng. Cậu chạm luôn vào một tên, làm đúng theo chỉ dẫn của ông già để kiểm soát dục của tên côn đồ này. Cậu ra lệnh: không được đánh tao. Sờ Nguyễn cũng làm điều tương tự với 5 tên còn lại. Đang hăm hở đánh đấm túi bụi vào mấy thằng côn đồ mà yên tâm chúng không đánh trả, đột nhiên bọn chúng xúm lại túm chân túm tay cậu rồi bắt đầu lột quần áo cậu. Sợ đòn thôi miên bị hết tác dụng, cậu la lên: không được đánh tao, không được đánh tao!. Bọn côn đồ lấy móng tay cào nhẹ lên người cậu, đáp lại một cách âu yếm ngọt ngào, khiến Sờ Nguyễn sởn gai ốc: mình yêu nhau đi!

Sau đó bọn côn đồ khiến cậu quay cuồng và đau khổ. Chúng lật cậu như lật cá rán rồi khiến cậu muốn khóc. Chúng sờ lên da của cậu, một cảm giác nóng ran, thô thiển, ram ráp.

Cậu không giãy giụa nữa, vì chống cự là vô ích. Họng Sờ Nguyễn bị chẹn lại, khiến cậu thấy rất khó thở. Cậu cố gắng thở thật mạnh, rồi hít thật sâu một cách rất khó nhọc.

Đột nhiên cậu nhận ra mình đang không cảm thấy gì! Khoảnh khắc thiền thành công một cách kì diệu! Cậu mìm cười sung sướng. Cậu ngộ ra rằng cần phải giữ chân ở một góc 120 độ, để cho cơ thể cởi mở, không đóng ở chỗ nào thì mới thiền được thành công. Từ trước đến giờ cậu cố gắng tập nhưng vì làm sai cách nên không đạt được thành tựu gì.

Đau người ê ẩm lại mệt mỏi ê trề, Sờ Nguyễn chạy thật nhanh, hướng về phía căn nhà nhỏ của ông già thông thái. Tuy nhiên chẳng có căn nhà nào cả, và cũng không có ông già nào cả.

Sờ Nguyễn tỉnh dậy giữa đêm, cảm thấy chỗ nào trên người cũng đau và ngứa vì trận hành vừa rồi.

24/11/1995

(Thời gian là trạng thái của tâm)

Faceless

Share
Share: