Cảm hứngTôi chiêm nghiệm

Ta độc hành tựa mây – William Wordsworth

Book Hunter William Wordsworth

Ta độc hành tựa mây

Phiêu bồng trên hẻm núi cao tới những ngọn đồi,

Trong phút chốc ta thấy một chùm

Một khóm. Hoa thủy tiên ánh vàng

Cạnh hồ nước, ngay dưới gốc cây

Vẫy gọi và nhảy nhót trong làn gió

*

Miên viễn tựa hồ ánh sao tỏa sáng

Và lấp lánh giữa giải ngân hà,

Chúng vươn tới sự vô cùng.

Dọc theo bờ vịnh:

Cả vạn người chứng kiến ta trong khoảnh khắc,

Ngất ngây trong điệu nhảy cuồng nhiệt

*

Những làn sóng cũng nhảy múa; nhưng

Chúng còn lấp lánh vui vẻ hơn gấp bội:

Nhà thơ không thể kìm sung sướng

Khi bên cạnh có tươi vui.

Ta đắm đuối, và đắm đuối, nhưng chợt nghĩ

Về điều tuyệt diệu đến với ta:

*

Thường thường, khi ta nằm trên trường kỷ

Trong trống rỗng hay thèm khát

Chúng ánh lên trong mắt ta

Đó là cực khoái của đơn độc

Thế rồi trái tim ta ngập đầy hoan lạc

Và rồi ta nhảy múa cùng khóm thủy tiên.

Thơ William Wordsworth

Dịch: Hà Thủy Nguyên

Bản tiếng Anh:

I wandered lonely as a cloud 

That floats on high o’er vales and hills, 

When all at once I saw a crowd, 

A host, of golden daffodils; 

Beside the lake, beneath the trees, 

Fluttering and dancing in the breeze. 

 

Continuous as the stars that shine 

And twinkle on the milky way, 

They stretched in never-ending line 

Along the margin of a bay: 

Ten thousand saw I at a glance, 

Tossing their heads in sprightly dance. 

 

The waves beside them danced; but they 

Out-did the sparkling waves in glee: 

A poet could not but be gay, 

In such a jocund company: 

I gazed—and gazed—but little thought 

What wealth the show to me had brought: 

 

For oft, when on my couch I lie 

In vacant or in pensive mood, 

They flash upon that inward eye 

Which is the bliss of solitude; 

And then my heart with pleasure fills, 

And dances with the daffodils. 

Share
Share: