thit-cho-chat-met1

Mệt mỏi vì những ngày thường trôi qua, với sự nhợt nhạt của những sự kiện đều đều, bạn sẽ thấy thiếu một cái gì đó mà chính bản thân mình không biết. Để tôi nói cho bạn biết, bạn thiếu đi thú tính, thiếu bản năng. Đời sống cày cuốc (dù nghĩa đen hay nghĩa bóng) biến bạn thành những công cụ, nhưng bạn không phải là công cụ và bạn sẽ luôn nhận thấy rằng: đời sống này không phải của mình, có một cái mình ẩn sâu hơn.

Quay lại chuyện ăn thịt chó. Người Việt vẫn cho rằng ăn thịt chó là để giải xui. Thực ra thịt chó không giải xui được. Những vận xui thường đến khi người ta quá quen với đời sống đều đều, nhạt nhạt của ngày thường, và bất ngờ sự cố xảy ra. Vốn không chịu được biến cố, họ gọi đó là vận xui. Do đã quá máy móc, họ không tìm thấy động lực để vượt qua cái vận xui đó. Thịt chó mang lại cho họ cái động lực ấy. Thịt chó đánh thức được cái phần bản năng, phần thú tính bên trong của chúng ta, nhờ đó ta có động lực để vượt qua những khó khăn trước mắt.

Không biết người Việt bắt đầu ăn thịt chó từ bao giờ. Người Trung Quốc cũng có ăn thịt chó kho và chó hấp, nhưng không có nhiều món đặc sắc như ở nước ta: chả chó, rựa mận, dồi chó, sáo măng… Bây giờ còn có cả món lẩu chó (mà tôi nghĩ là chắc chắn không ngon).

Người Tây nhìn dân Việt và dân Tàu ăn thịt chó với ánh mắt kì thị, vì họ coi chó là bạn, họ không thể tưởng tượng ai đó có thể ăn thịt chó. Nhiều bạn trẻ ảnh hưởng phương Tây, cũng học theo lối suy nghĩ ấy, bắt đầu rao giảng rằng ăn thịt chó là vô đạo đức, là không văn minh. Họ bắt đầu tuyên truyền và đấu tranh cho thứ “chó quyền”. Đây là điều ngớ ngẩn nhất tôi từng thấy. Tình yêu chó của người phương Tây có thể thông cảm được. Nó xuất phát từ việc từ xưa dân xứ Tây phải đi chăn cừu, đi săn, nên chó trở thành con vật thiết thân với họ. Nhưng ở xứ ta, chó đơn thuần chỉ là một con trong “lục súc”, tức là có thể ăn được.

Một số bạn trẻ khác, ảnh hưởng của Phật giáo, cho rằng không nên ăn thịt chó vì như thế là sát nghiệp rất nặng, không tốt cho con đường tu tập tâm linh. Nhưng không ăn thịt chó mà ăn thịt gà, thịt bò thì có khác gì nhau. Việc tu tập tâm linh có thật là sẽ bị ảnh hưởng nếu ăn thịt chó hay không? Không thể nói là không có. Thịt chó có lượng đạm cao, khó tiêu hóa, nên sẽ khiến năng lượng của người tu tập bị nặng, không thể kết nối với năng lượng ở các thực tại khác ở vũ trụ. Nhưng tôi cho rằng, thịt chó là một cách phòng thủ chắc chắn với những ai muốn tự do được là chính mình, không để bất cứ một thực tại nào kết nối với mình và chi phối mình. Nhưng thịt chó không làm năng lượng của chúng ta bị ô uế đi. Thứ khiến chúng ta ô uế là những suy nghĩ bẩn thỉu trong đầu chúng ta.

Bạn bè tôi vẫn hay nói đùa: “Các cụ bảo thiếu gì ăn đấy! Bọn mình thiếu chất chó nên thích ăn thịt chó!” Như thế có nghĩa là, những người bài trừ ăn thịt chó… chẳng qua là vì quá thừa chất chó. Đùa thôi! Nói vậy thì sỉ nhục cho con chó quá! Chó dù sao cũng là loài động vật thú vị: Trung thành, thẳng thắn và… thịt ngon. Chắc nhờ trung thành và thẳng thắn nên thịt của nó mới có thể ngon như vậy, đậm đà như vậy, cá tính như vậy. Còn những con vật thịt nhạt nhẽo, vô duyên thì chắc chắn là những con vật có phẩm chất tiểu nhân như lợn, gà, ếch, nhái…

Thịt chó bây giờ đa phần là chó nuôi, nên cũng bớt đậm, bớt dai đi. Dần dần đã hình thành một thứ chó công nghiệp. Nói tóm lại là thịt chó bớt ngon. Những con chó đã mất dần di “chất chó”. Nhưng dù sao, riềng mẻ và mắm tôm vẫn cứu vãn được món ăn này. Người ta vẫn có thể tìm thấy sự ngon miệng ở thịt chó, dù cho thịt chó không còn như xưa (không đến nỗi như phở bò).

Mùa đông lạnh, ngồi bên bàn thịt chó với bát rựa mận nóng hổi vị huyết béo ngậy, đĩa chả chó thơm phức mùi riềng, cùng dồi nướng và chó hấp, uống một vài chén rượu quê nóng rực, phần thú tính của bạn sẽ lên. Bạn sẽ sổ toẹt tất cả những gì vớ vẩn đang trói buộc mình ngoài kia, sẽ phát ngôn những câu cao hứng mà bình thường không bao giờ dám nói. Thịt chó giúp bạn không lè nhè say, mà khiến bạn say một cách điên rồ.

Tô Lông

PS: Tiếc là bây giờ chả lấy đâu ra rượu quê ngon. Rượu trắng đa phần toàn dùng men rởm của Tàu, vừa độc vừa không ngon. Nên dù say không được cũng thấy ấm người.

Nguồn: Food Hunter Club

Share
Share: