shivashakti

Và, này vạn vật, ta đã tìm được người ta yêu.

Thần cao quý của em, trần gian còn lại gì khi mảnh hồn Ngài chìm vào mộng ảo? Thời gian tựa như dòng cát lọt qua những kẽ tay, nỗi đau của Ngài thế nhân chỉ kể lại đôi lời. Đôi mắt Ngài đã khép suốt ngàn năm, bỏ mặc tử sinh hỗn độn đảo điên.

Cậu đang ở đây, ngay cạnh tôi. Bóng dáng cậu phảng phất nơi bàn học, trong nắng gió cao nguyên và cả kề cận những người bạn của mình, bước cùng họ đi qua tháng năm theo cách thật lặng lẽ.

Này thiếu nữ, người ta yêu đã hóa tro tàn, thế nhân sao thấu được đau thương. Ta muốn nhắm mắt để hồn mình được tĩnh lặng, bởi nơi đâu cũng là dáng hình nàng. Trăm mảnh thân xác nàng gieo xuống đất bao la giờ hóa thành những điện thờ đẹp đẽ, thế nhân thật phù phiếm biết bao. Con người sợ hãi sự hủy diệt ta đem lại, vậy hãy để chúng lay lắt sống già nua, để cỏ cây mãi xanh không tàn úa, sự sống chỉ quý khi cái chết tồn tại.

Cậu đang thì thầm điều gì đó với tôi. Trong ký ức xưa cũ, những điều cậu nói đều nghe thật lạ kỳ. Cậu kể về linh hồn hai người lính luôn đứng ở góc lớp học và nhìn đám học trò ê a đọc bài. Họ đều có những câu chuyện riêng, những điều ước nguyện níu chân họ ở lại. Cậu lại kể về linh hồn một đứa trẻ, đứa trẻ bé xíu thường lấp lo nơi hành lang nhờ cậu dắt vào lớp. Và còn nhiều, nhiều lắm.

“Những linh hồn vẫn ở quanh đây.”

“Cậu có sợ họ không?”

“Không. Vì một ngày nào đó tớ hay cậu cũng sẽ trở thành họ, khi chúng ta gửi xác này vào lòng đất.”

“Rồi chúng ta sẽ vẫn tồn tại giữa những người sống?”

“Ừ. Bởi họ còn lưu luyến thế gian.”

Thần cao quý của em, Ngài tôn thờ sự hủy diệt, vậy cớ gì xem nhẹ sự sống? Ngài tĩnh lặng để thế gian chao đảo khóc than, Ngài nhắm mắt để mặc nỗi khổ đau. Thần cao quý của em, xin Ngài hãy rời bỏ nỗi bi thương, xin Ngài hãy để hồn mình được xoa dịu.

Cậu vẫn đang ở đây, bên cạnh tôi. Cùng tôi trải qua giấc mơ đẹp đẽ của tuổi thanh xuân. Chúng tôi sóng bước bên nhau trên những con phố đông đúc rực rỡ ánh đèn nơi đất khách, cùng tìm kiếm một lẽ sống của riêng mình. Cậu chỉ cho tôi thấy vô vàn gương mặt đang lướt qua, ngày nào đó tôi cũng sẽ trở thành một trong số họ, khi ước mơ được kiến tạo hình hài. Con đường tôi sẽ bước đi trải dài trước mắt đầy hứa hẹn.

Này thiếu nữ, hãy quay về ngôi nhà của nàng, những người yêu thương nàng đang ngụ ở nơi đó. Ta hiểu lòng nàng đang kiếm tìm hạnh phúc, nhưng nơi đây chẳng có gì ngoài kẻ hành khất khổ đau này. Quay về đi thiếu nữ, về với cung điện vàng son, hãy trao vòng hoa của nàng cho một người xứng đáng. Ta đã từng yêu một công chúa và tình yêu của ta đã giết chết nàng. Quay về đi thiếu nữ, ta sẽ chúc phúc cho nàng trước khi lại ngả mình vào tĩnh lặng vĩnh hằng.

Cậu lại thì thầm với tôi điều gì đó. Tôi nghe thấy tiếng tình đầu vụn vỡ lẫn trong bài tình ca buồn bã và gặm nhấm cơn đau le lói nơi trái tim. Cả thế giới rộng lớn bỗng co bé thành căn phòng nhỏ hẹp, tôi sống trong thế giới ấy để trốn tránh ánh mặt trời.

“Cậu cần đau để trưởng thành.”

“Tớ không cần trưởng thành.”

“Nhưng cậu vẫn yêu một ai đó đấy thôi.”

“Tớ từng thích đứa học cùng lớp mẫu giáo.”

“ Người trưởng thành mới đau vì người khác.”

Có thể là một ngày, cũng có khi là một tuần, lại không chừng là một tháng, tôi nằm rệu rã nhìn bốn bức tường bao quanh mình. Phía bên ngoài kia thế giới có dừng lại? Người với người có ngừng yêu thương nhau? Mặt trời có thôi chiếu nắng ấm? Cỏ cây có úa tàn? Mây trời có thôi trôi lờ lững? Và những cánh chim có thôi bay? Tôi thì thầm câu hỏi trong tâm trí, đợi chờ cậu nói cho tôi nghe câu trả lời.

Thần cao quý của em, Ngài làm sao biết được em không thể tìm ra hạnh phúc ở nơi đây? Em đã thấy hạnh phúc ngập khi dừng chân trong hang động này. Được nhìn thấy Ngài mỗi sớm mai lúc mặt trời chiếu sáng, được cùng Ngài chịu cái lạnh mỗi đêm sương, được nghe thấy tiếng Ngài lẫn trong tiếng gió reo. Đấy hết thảy đều là hạnh phúc của em. Ngài hãy cứ giữ lại lời chúc phúc và quay về với tĩnh lặng vĩnh hằng, em sẽ tìm một tán cây râm mát để không quấy rầy Ngài. Người Ngài yêu ngàn năm qua đã chẳng đợi Ngài, nhưng người yêu Ngài sẽ làm điều đó.

Cậu vẫn ở đây, bên cạnh tôi. Cậu chỉ cho tôi thấy ánh trăng bên ngoài ô cửa kính, thấy những vì sao đang dõi theo chuyến xe đêm. Tôi đã ngủ quên khi ngắm nhìn cảnh trời khuya lướt nhanh, đó là giấc ngủ thật yên bình. Bóng tối và ánh sáng luân chuyển trong một cái chớp mắt, cao nguyên đón chào tôi bằng ánh mặt trời đẹp đẽ buổi đầu ngày, cả tán cây xanh khiêu vũ với gió thu và với cả gia đình đang đợi tôi dưới mái hiên nhà. Chúng tôi quay trở về vùng đất mình sinh ra rồi lớn lên.

Này thiếu nữ, nàng đã ở dưới gốc cây kia rất lâu rồi. Mặt hồ phẳng lặng đã lặn tăn gợn sóng, như lòng ta canh cánh vì nàng. Tĩnh lặng của ta giờ tan biến thành hư vô khi thấy nàng rét run trong mưa lạnh. Ta chẳng thể hững hờ khi bên tai văng vẳng lời cầu nguyện của nàng. Hỡi nàng công chúa, con gái vị chúa tể cai quản đỉnh núi cao, vì lẽ gì nàng từ bỏ tất cả để yêu thương một kẻ ăn mày?

Cậu lại rủ rỉ kể tôi nghe một câu chuyện thật lạ về bầu trời. Những linh hồn xưa cũ dường như đã đi về chốn xa xăm, cậu chẳng thể tìm được họ nơi lớp học ngày trước và cậu nói với tôi rằng họ hẳn đang trôi bồng bềnh ở trên mây. Chúng tôi cùng sống tháng ngày êm đềm, bỏ quên tất cả để nghỉ ngơi trong vòng tay những người yêu thương. Mùa hè trôi qua thật bình yên biết bao, đủ để ngày sau tôi tiếp tục bước về phía trước. Khối tình đầu hóa kỷ niệm tuổi thanh xuân.

Thần cao quý của em, chỉ người có tất cả mới buông bỏ được tất cả, kẻ ăn mày em mến mộ là người giàu có nhất thế gian.

Cậu ngồi cạnh tôi, trước biển cả bao la, trong hoàng hôn lấp lánh. Sóng vỗ du dương tựa tiếng ngâm nga một giai điệu làm thanh thản lòng người. Những bức tường nhỏ hẹp dần đổ sụp, trước mắt tôi là thế giới rộng lớn luôn vận hành không ngừng nghỉ, ngay cả khi con người nhỏ bé chìm trong giấc ngủ say. Cậu nói rằng mình sẽ bắt đầu một cuộc hành trình mới, để tìm nơi trời đất tương giao và thử trôi bồng bềnh trên những đám mây.

“Cậu thấy bình yên chứ?”

“Tớ nghĩ thế.”

“Vậy là đến lúc tớ phải đi.”

“Tớ đã giữ cậu ở lại quá lâu rồi. Tớ có thể gặp lại cậu nữa không?”

“Những con đường luôn dẫn đến cùng một điểm, tớ sẽ găp lại cậu khi chúng ta đi hết con đường của riêng mình.”

Công chúa của ta, hãy cho phép ta gọi nàng như vậy, khổ hạnh nàng trải qua đất trời đều cảm động và trái tim ta chẳng phải sỏi đá vô tri. Ta sẽ hỏi cưới nàng bằng những thứ trân bảo mà trần tục chẳng thế có được, phẩm giá của nàng xứng đáng được quỷ thần tôn kính. Công chúa của ta, nàng hãy lại gần đây, để tự tay ta gột rửa gò má sạm đen vì nắng gió bao ngày kia bằng nước sông thiêng.

Tôi thả xuống biển rộng một đóa hoa thật đẹp gửi tặng cậu. Con đường tôi đi đã không có cậu sánh vai, nhưng tôi tin rằng cậu vẫn dõi theo tôi từ những đám mây trời và chúng tôi sẽ gặp lại nhau vào một ngày nào đó.

Tạm biệt cậu, tình đầu của tôi.

Thần cao quý của em, làm sao để diễn tả bằng lời điều con tim em đang thổn thức? Em đã rời bỏ cung điện ngọc ngà để đi khắp chốn tìm Ngài, em đã ở nơi đây – dưới gốc cây cổ thụ để cầu nguyện cho Ngài, nhìn ngày và đêm nối tiếp nhau trong vô vọng. Băng giá nơi Ngài tưởng chừng là vĩnh cửu, đến cuối cùng cũng chịu biến mất đi. Em đang được soi mình trong đôi mắt ngập tràn yêu thương của Ngài, sẽ chằng còn điều gì tuyệt diệu hơn nữa.

11/20/2016

Lê Ái

Viết tiếp những giấc mơ nối liền

Share
Share: