photo-nocturne-mikko-750x375

Cũng chẳng cơn hoa cuống cuộc hằng,

Cũng chẳng trông người nhớ hơi trăng,

Cũng chẳng thân tuyết ôm xuân lạnh:

Diều chạm gió xưa, nhạc đã đằng.

 

Biết mấy tầng dây đã lịm chiều

Trong trời nhớ đổ bóng xưa yêu.

Khi nắng tàn, đêm sâu thú thực:

Anh nhớ em giăng cũng hơi nhiều.

 

Khi sợ duyên lời sẽ nhị rơi,

Khi sợ cung cầm đã song lơi,

E gió thư về, lo lắng trổ,

Cho nên không viết nên lời.

Share
Share: