depth-of-field-yellow-flower-hd-widescreen-desktop-wallpaper

Hãy trút cạn cùng ta chén nữa

Chút rượu thu còn sót mộng hoàng hoa

Hôm nay thu đã chết trong màu nắng nhạt

Tiễn thu đi bằng một khúc sầu ca.

 

Ai có về nhặt hoàng hoa năm cũ

Bến sông xưa đã ngập xác hoa trôi

Ai có về nhặt hoàng hoa năm cũ

Đắp nấm mồ chôn lấp một kiếp Tôi

Ai có về nhặt hoàng hoa năm cũ

Khoác trên mình manh áo đẫm phong sương

Bóng trăng lợt buông rèm không muốn khóc

Ném hư vô lọt dưới đáy câu thơ.

 

Có một kẻ đem thơ chôn xuống đất

Ủ men hoa cất chung rượu biệt thu

Hương thu say, cô nhạn nào sã cánh

Về đây chung toà cổ mộ hoang vu

Và cùng mê hát một khúc phù du…

 

Hoàng hoa muộn vì mải say thơ rượu

Nấn ná thêm chờ rét mướt lần sang

Ngày mai thu đã vội vàng

Thả mưa trước cửa, vội vàng thu đi…

Hà Thủy Nguyên

(2010)

Bài thơ được in trong tập “Mùa dã cổ”http://www.hangcao.info/san-pham/mua-da-co/

Share
Share:

2 comments

  1. iPhysical 27 November, 2015 at 02:15 Reply

    Tôi có một đề xuất thế này, dù các bạn có chặn tôi ra khỏi diễn đàn cũng được:
    Hãy viết để nhiều năm sau nữa vẫn con đọc được!

    —–
    Truyện Kiều của Nguyễn Du đã được hơn 300 năm.

    100 năm nữa, “Tiến quân ca” có thể bị lãng quên, nhưng truyện Kiều thì không – vẫn còn.
    Có đến 3/4 các giá trị hiện tại, sau 50 năm nữa, sẽ bị vứt vào sọt rác.
    —–

    Tôi hiểu những áp lực của sáng tạo. Với cơm áo gạo tiền, hay như trên – áp lực với kinh điển.
    Nguyễn Huy Thiệp và Phú Quang khi được hỏi về thành quả đều nói:

    – Mọi người không biết tôi đã phải trả giá thế nào khi viết ra những điều đó.
    Nghệ thuật là vậy, một cuộc chơi khốc liệt. Ta không thể lơ mơ với chuyện này!

    —–
    Những giá trị kinh điển đôi khi rất ngờ nghệch. Tôi xin đưa ra hai ví dụ:
    1. Điếu văn Hồ chủ tịch, Lê Duẩn đọc:

    “Non sông đất nước ta đã sinh ra Hồ chủ tịch, và Hồ chủ tịch đã làm rạng danh non sông đất nước ta.”
    Văn chải chuốt là văn khóc người phàm. Trường hợp này không hợp.
    2. Quan Vân Trường và hai chị dâu bị Tào Tháo vây trên một quả đồi nhỏ. 

    Mấy lần đánh xuống nhưng tên bắn rát quá, phải quay lên. Sớm hôm sau ngó ra, thấy Trương Liêu đang thúc ngựa đi lên, Vân Trường hỏi:
    – Văn Viễn lên đây dụ ta hàng chăng?
    Trương liêu đáp:
    – Không phải.
    – Văn Viễn lên đây đánh nhau với ta chăng?
    – Cũng không phải.
    – Thế thì Văn Viễn lên đây làm gì?
    Trương Liêu đáp:

    Ai bảo quan võ không logic? Tất nhiên, là do tác giả. 
    Ta thấy, tác phẩm kinh điển tầm vóc ở sự đồ sộ của cốt truyện chứ không phải những thứ khác. Lời thoại rất đơn giản. Tác giả có thể viết phức tạp hơn, nhưng để cho người đọc tự hiểu. Tình huống ấy đương nhiên nhân vật sẽ nói câu ấy. Viết dài làm gì… ?
    —–
    Những người trẻ viết thường hay tham lam, cố nhét nhiều từ vào một ý (câu). Đó là sự tự phụ, khoe rằng ta dư thừa cảm xúc, ý tưởng… Răng thăng hoa tột độ là ta cảm nhận tinh tế đến từng góc độ nhỏ nhất… Nhưng không phải, dựng cốt truyện khổng lồ, gây dựng mâu thuẫn, sự hợp lý của các đoạn hội thoại mới khó.
    —–
    Mỗi một bài thơ trên BHC, đọc tôi thấy tác giả gần như đạt được điều gì đó, đến độ phiêu phiêu, tiêu diêu nhất định của sự bất hủ… Nhưng ức là ở chỗ, có một vài điểm như bị níu lại, không có được điều đó. Nên với tôi, chúng cứ như những tác phẩm tuyệt hảo chưa được hoàn tất.
    —–
    Tôi đã sưu tầm rất nhiều bài của nhiều người để biên tập lại. Không phải để tỏ ra này nọ, mà vì tôi thèm cảm xúc của họ. Cảm xúc của con người trước mỗi tình huống cua cuộc sống là vô cùng quý. Nhưng nhiều người diễn đạt chưa thoát. Vì nền giáo dục không dạy họ cách đặt câu.
    Tôi lại muốn chia sẻ cảm xúc của họ với mọi người, và muốn bài viết nhiều năm sau đọc vẫn còn “đúng”. Giữ nguyên được cảm xúc – không bị cổ. Có những bài của tôi, lên ngủ rồi, tôi vẫn quay ra bật máy để sửa một dấu phẩy.

    —–
    Tôi đã sửa bài này. Sửa thơ là điều tối kỵ, nhưng – chẳng hiểu sao – tôi vẫn cứ làm:
    (Có thể khác ý tưởng ban đâu!)

    Hãy trút cạn cùng ta chén nữa
    Chút rượu thu còn sót mộng hoàng hoa
    Hôm nay thu bỏ đi trong vàng nắng
    Tiễn thu bằng một nửa khúc sầu ca.
    Ai có về nhặt hoàng hoa năm cũ
    Bến sông xưa ngập xác mộng vàng trôi
    Nấm mồ ấy lấp tôi một kiếp đời
    Người có đến một mình nơi xứ mộ?
    Có một kẻ đem thơ chôn xuống đất
    Ủ men sầu cất chén rượu biệt thu
    Hương men ấy cô nhạn nào sã cánh
    Về đây cùng hát một khúc phù du
    Hoàng hoa muộn vì mải say thơ rượu
    Nấn ná chờ rét mướt ngập ngừng sang
    Nay mai đi sao thu đã vội vàng
    Chờ ta uống, ra nhìn, đông trước cửa!

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *