bi-an-ho-baikal-ngam-minh-de-tro-nen-bat-tu-7

Tôi đi giữa mùa băng như pha lê

Uà ùa bão tuyết xóa vết đời bụi bặm

Nghìn năm trắng xóa dưới chân tôi

Tôi nhẹ quá, bụi đời rơi rụng cả

 

Tôi thâu bốn phía trong tầm mắt

Bước bước tôi đi miền pha lê

Tôi đi trắng xóa chẳng lối về

Tôi đi, đi mãi, một mình tôi đi

 

Xuân – hạ – thu – đông, bốn mùa phủ trắng

Dặm lữ hành mùa trắng chỉ mình tôi

Tôi nghe tôi thở mùi cô độc

Tôi nghe tôi máu cuộn thét gào

Tôi nghe tôi nhịp tim đang chầm chậm

Tôi nghe tôi suy nghĩ đã cạn lời

 

Lê Duy Nam

Share
Share: