Vươn tay lên – ôi bàn tay vô lực
Chỉ còn thơ rơi trên bản giấy nhàu
Trái tim mi dường đã quen run sợ?
Chẳng dám liều ôm lấy một lần đau

Lê bước đi, thịt da sao yếu đuối 
Chẳng theo kịp gió, chẳng níu được mây
Ta là thằng hề giữa xếp bày số phận
Phải làm người mà đóng chẳng tròn vai

Phải cười rộ lên với niềm vui thảm hại
Cơm áo bạc tiền, phúc lộc thọ vận may
Phải cúi đầu khuỵu gối vờ tỉnh vờ say
Phải ôm chân nhau vui vầy tồn tại

Bỏ đi thôi
Ta từ vạn cổ lạc loài
Thiên thu chắc không đồng loại
Này con gió quen cho hỏi:
Chân phàm đi bao dặm đến trời?

Ta húc vào đời
Chẳng góc trời nào gãy đổ
Như mọi ngày, mọi người, mọi đời
Trơ trơ thách đố

Này vực thẳm
Này trời sâu
Ta gieo mình hỏi
Đôi cánh xưa đâu?

Minh Hùng

Share
Share: