Chưa phân loại

Yến Đô Cựu Sự – Đồ Hữu Cầm, Thương Liên

683058

Trình bày: Tiểu Khúc Nhi
Tác khúc/Biên khúc: Đồ Hữu Cầm
Tác từ: Thương Liên
Cổ cầm: Quế Chấn Vũ
Hỗn súc: Mr. Ngư


 

 

Ta từng hái nhành mai trắng bên tường

Ánh trăng như nước

Mảnh nhụy hoa khẽ rơi tay áo

Bóng mờ dựa sát vào nhau

 

Hoa cùng rượu ấm dăm ba chén

Hương vị nơi đây

Ngày đó tay áo xuôi nghiêng, cùng nhau say khướt

Mấy lần mơ trở về

 

Hôm ấy Tiểu Tuyết*, trời chưa tối

Đi dạo núi một mình

Quay đầu ngắm khói xanh nhàn nhạt

Sông núi cố hương

 

Nếu đợi một năm, dưới sông trăng tròn

Tiêu trống lầu thuyền

Trong biển người nắm tay nhìn ngắm

Lửa đèn lấp lánh

 

Nửa đời này tiêu mòn

Ngói tàn rêu thẫm, khách mệt mỏi thúc ngựa tới kinh đô

Ngõ phố bình thường, chuyện cũ trần ai,

Cẩn thận hồi tưởng cũng kinh tâm động phách

Ngồi trên chốn đã từng thái bình

Canh ba ngư dân hát xướng, một mình đối diện lửa đỏ đêm song

Chốn ta ở

Là lưu lạc gió mưa

 

Hôm ấy Tiểu Tuyết*, trời chưa tối

Đi dạo núi một mình

Quay đầu ngắm khói xanh nhàn nhạt

Sông núi cố hương

 

Nếu đợi một năm, dưới sông trăng tròn

Tiêu trống lầu thuyền

Trong biển người nắm tay nhìn ngắm

Lửa đèn lấp lánh

 

Nửa đời này tiêu mòn

Ngói tàn rêu thẫm, khách mệt mỏi thúc ngựa tới kinh đô

Ngõ phố bình thường, chuyện cũ trần ai,

Cẩn thận hồi tưởng cũng kinh tâm động phách

Ngồi trên chốn đã từng thái bình

Canh ba ngư dân hát xướng, một mình đối diện lửa đỏ đêm song

Chốn ta ở

Là lưu lạc gió mưa… Làm sao đây?

 

Mười năm tình nồng

Còn nhớ chốn xưa mơ hồ, sáng sớm mái chèo nhẹ khua

Đất tuyết, son hồng bên mai đỏ, ánh trăng làm bong tróc

Làm sao dứt bỏ được

Kẻ tri giao dần già đi

Trong mộng vẫn thấy mình niên thiếu, cài cửa chặn người

Ngựa mỏi áo cũ

Đường về xa xăm

 

Ta từng hái nhành mai trắng bên tường

Ánh trăng như nước

Khi trước trăm hoa tàn rụng

Bảo rằng: “Về thôi, về thôi.”

Share
Share: