Bài độc quyền Sáng tác Thơ

Bờ bên kia

Minh Hùng
Written by Minh Hùng

Nghe thấy không?
Như xa lại như gần, mảnh mà vang vọng
Tưởng như có tiếng gọi, ở bên kia sông
Ai ơi. Gọi ta chăng?
Chén rượu ấm giật mình
Tan vào dòng lạnh

Đứng bên này nhìn sang
Sương giăng mù mịt
Mùa này nước tràn ruộng úng
Trẻ khóc già than
Tri âm ơi, đến đây…
Không lời hồi đáp
Ba tháng thu tàn
Ta dần quên lãng…

Nghe thấy không?
Tịch tình tang… từ sương dần lan
Bên kia sông… như có tiếng đàn
Hay là ta lỗi hẹn?
Thân vạn thặng bần thần
Khỏa trôi vào luồng lạnh

Từ dưới dòng ngước lên
Nhân gian là cõi sầu
Năm tháng này 
Người làm thay ngựa trâu, 
Người sống như gươm giáo
Tri âm ơi, hãy đợi trị loạn xong 
Chờ ta thay mũ áo, cưỡi thuyền rồng…
Tiếng đàn nhặt khoan
Lạnh tràn như gió…

Nhiều năm sau 
Triều đường sửa rồi lại loạn
Nước non hưng thế rồi vong
Mũ miện áo đai là phường tuồng
Vua quan thầy tớ như trò trẻ
Một đêm tỉnh ra vỡ lẽ
Càng chính trực càng giống thằng hề
Cái thân này, tức cười thay

Đến bên sông, chẳng còn tiếng cũ
Lặng người thẹn lời hẹn thuyền rồng
Than ôi vương tử là bèo trôi
Cùng chịu dập vùi mà thôi

Nước vạn dòng, sóng trùng trùng
Hận nuốt không trôi
Sương tan rồi, người không đợi
Tình này sao nguôi

Bên bờ sông có người phụ bạc
Một mình thấu lạnh chén say
Bên kia sông tơ đồng thôi gảy
Lòng này thầm tiếc, người có hay?

Minh Hùng

Share