Bài độc quyền Sáng tác Thơ

Chiêm bao

Minh Hùng
Written by Minh Hùng

Lên mười tuổi
Mặc áo mỏng ra cửa thành phía đông
Ngơ ngẩn nhìn hoa nở
Đòi đi thăm cảnh đẹp ngũ hồ
Nơi nào ngắm hoa long nữ?
Ở đâu thấy bóng phượng hoàng?
Đêm nằm mộng một nước chiêm bao tuyệt mỹ
Sáng dậy viết một lời quyết ý
Tìm đến mọi sông suối núi non
Cùng ngựa tốt kết bầu bạn
Lấy trời đất làm chiếu chăn
Mơ màng mây ngậm non thần…
Giường chật chội thay

Hai mươi tuổi
Nhọc công leo lên núi cao
Gặp tổ chim quây quần trú ngụ
Nhìn quanh một dải trời rộng sông dài
Gió vẫy hiệu, mây hành quân, rồng phun thác
Kìa làng quê, ruộng đồng cây trái
Không lớn hơn đốt ngón tay
Ta đang định trồng hai sào hoa cải
Hoa cải hay ngô bây giờ nhỉ?
Mưa lớn sắp tới rồi…
Đời chật chội thay

Ba mươi tuổi
Ruổi rong khắp nước Ngô nước Tề
Nhân thế như bàn cờ vây khốn
Chim di đầy trời, hươu kêu loạn núi
Ta là thằng khờ trời đất bất dung
Những mong lấy phận tôi đòi, con sâu cái kiến
Đấu lại thiên mệnh vô cùng
Rửa sạch gian tà, dựng ngay rường cột
Ai đến bên ta?
Ai đến diệt ta?
Lòng người tựa sông lớn, lắm mối khôn dò
Ta là con thuyền đắm dòng tai ách
Sao khổ tâm đến vậy!
Người chật chội thay

Bốn mươi tuổi
Lẩm nhẩm khúc độc hành
Lang thang ra đến biển
Sóng gào thét dữ dằn
Gió bật tung tên vụt
Mênh mông không bờ bến, lớn lao hùng vĩ
Thâm sâu không dò nổi, cuồn cuộn muôn đời
Ta lao xuống hỗn mang
Thỏa lửa hận chưa tàn
Nước nước non non chỉ là bèo chìm nổi
Giữa lòng biển xô đất xô trời
Thiên hạ chật trội thay

Năm mươi tuổi
Lục tìm cổ văn, truy tra sử sách
Đời đời miên man dằng dặc
Tìm một bóng dáng vừa lạ vừa quen
Những người muôn năm không gặp
Những mảnh hồn nước chiêm bao
Viết ra chỉ là thoảng hương
Nhắc đến chỉ còn mờ ảo
Sách ngàn chương đều cũ
Không còn đủ hình hài
Trang giấy này, chật chội thay

Nhiều năm sau
Sách cổ đem thiêu
Thơ văn cùng cháy
Muôn người hóa ra không tìm được một
Vần câu khéo lắm cũng chỉ thoáng hương thừa
Có lẽ ta không dung trời đất
Không dung được ai ư?
Không dung cả ta nữa
Mi có dung ta? Ngọn lửa!
Lòng này chật chội thay

Bừng mắt dậy
Mặc áo mỏng ra cửa thành phía đông
Thấy lá rụng vàng màu lửa cháy
Mưa lay lắt mặn vị biển khơi
Người ơi… Tìm hoài không thấy!
Là mộng hay là thực, cũng chẳng mãi còn
Chiêm bao này, chật chội thay

Minh Hùng

Share