Bài độc quyền Sáng tác Thơ

CHÙM THƠ TỰ VẤN CỦA TRIỆU YẾN QUỲNH

Hunters
Written by Hunters

Triệu Yến Quỳnh

Sinh năm 1993 tại Nam Định

Hiện đang là sinh viên trường Mỹ thuật tại Canada

Hiện đang sinh sống tại Canada

Bắt đầu viết văn và làm thơ từ thời tiểu học nhưng chưa có tác phẩm xuất bản

—-CHÙM THƠ TỰ VẤN—-

LÀ TÔI

Quanh tôi
Một tờ giấy trắng
nhúng vào chậu mực đen
đem phơi khô
nhỏ lên đấy một giọt lá mạ
Rồi một giọt đỏ tươi màu máu
….

Là tôi.
…..
Một tấm vải bạt lớn màu trắng tinh khôi
treo lên dây phơi trước nhà
Hất thùng màu cam vào.
Loang lổ!
nhưng rực rỡ
Điểm thêm chút xanh thẳm dịu dàng
rồi một màu tím chân thật. Một màu đỏ đơn phương.
…. Là em.
Nhặt một hòn đá góc cạnh
Chia làm hai nửa
một nửa nhúng trong hổ phách
một nửa phết lên đỏ tươi
rướm máu
trăn trở
…Là bạn
Còn mày là gì?
một mảnh thủy tinh cứa vào da thịt
còn đọng hơi máu
Phun lên đó khói sương để nó trở lên không thực
Có phải không nhỉ?

 

NỖI BUỒN

Gió
Nỗi buồn bay tản mạn trong không trung
Máu rực lên trong mắt
(Chợt) nhận ra
Nơi này cũng đáng để ta yêu
Vì buồn

 

HÒN ĐÁ LĂN
ủ ê buồn
hòn đá NHỎ
cười đẫm nước mắt
hòn ĐÁ tươi
ươm giọt máu trong lòng

Ngón tay non
ngón tay thon
ngón tay dài
ngón tay (thu) vươn
chạm!
vươn
chẳng chạm
Sợi tóc dài kéo quanh hồn máu
sơi tóc chăng kín mi ai
Sơi tóc buông
trôi
Cái hộp mở
chẳng ai buồn đóng
em mở
rồi lại đóng vào
Ngày nay
chẳng cơn gió nào đến
ngày mai
mưa tạt qua.
Tiếng khóc ỉ ôi
lời nói đường mật
cuốn trôi
Đọng lại
Nỗi buồn./.

 

ĐÊM KHÔNG NGỦ

Đêm không ngủ sinh lắm chuyện
Đêm nằm.
Tôi mơ cánh chim dệt nên bầu trời. Hồn tôi bông xốp như mây. Đợi cơn gió về ào ạt.
Tôi mơ đoá quỳnh trắng thầm lặng
“Em là dòng nước mắt
tuôn xuống bờ vai anh
rơi thật nhiều, thật nhanh
phong phanh em ươn ướt
anh nằm im cõi mộng
em xào xạc ko hay
gió lành lạnh heo may
rùng mình em tỉnh giấc
mộng một hồi đã dứt
anh kì lạ lắm thay
rập rờn bươm bướm bay
tan rồi em ôi hỡi”
Tôi mơ ngọn đèn đường. Dìu dịu bình yên tôi hứng giọt sáng vàng rơi xuống trên tay, nâng niu chắt chiu gom góp. Như gom thứ gì đặc quánh trong lòng.
Tôi mơ bức tường và bàn tay buông xuôi. T biết mình cười vì lòng như tấm vải, xé toạc theo một đường cong, đường xé rách bươm nhưng rõ ràng là một nụ cười chân thật, một đường cong cong hiền lành.
Tôi mơ anh yên ả, in dấu đôi môi tôi.
Tôi mơ tôi, khoé môi lóng lánh giọt đỏ thẫm. Và anh với cổ áo sơ mi hoen màu rượu. Hương rượu nồng nàn.
Tôi mơ về những dấu chân, con đường dài. Chiếc xe đạp xanh thẫm nhả những vòng quay bát ngát gió trời. Nếu cứ đi thế này mãi, sẽ tới đâu?
Tôi mơ một bầu xanh trên đầu chia làm hai, sáng tối. Bên trăng sao và bên rực rỡ ráng chiều.
Tôi mơ những bàn chân nhảy nhót từ khung tranh này sang khung tranh kia, lớn dần lên và tăm tối đi. Lạc lối. Rồi đành thả nổi, lờ lững. Bàn chân đứng thẳng…dập dềnh trong nước đen. Những bức tranh quay tròn trong căn phòng rộng trống hoác, quay tròn quanh mắt tôi.
Tôi mơ cổ tích trong mắt mình đen láy, trốn tránh ẩn nấp dưới hàng mi.
Tôi mơ cỏ xanh. Non lắm. E ấp mối tình cùng lửa.
Tôi còn mơ chiều sâu, chiều dài.
Nhưng căn phòng hẹp quá. Cửa sổ thật xa.
Đành tan giấc mộng.

 

GIẤC MƠ ĐEN

Một giấc mơ đen, lòng tôi trượt dài xuống đêm tối
Một giấc mơ dài, bàng hoàng và tuyệt vọng
Mỉm cười nhìn xuống màu đen thẳm dưới chân
Ngẩng lên nhìn màu xanh tươi non rạng rỡ
Vẫn thấy nặng nề trong lồng ngực. Ngạc nhiên nhận ra sự vô cảm của mình, màu xanh nhòa đi, hút vào cái lỗ đen não nề cuộn xoáy
Từ đó, màu xanh trong suốt
Từ đó, màu xanh không thể xoa dịu
Mặc một lớp áo mỏng ra đường trong những ngày chớm thu. Nghe gió lùa vào mái tóc mát lạnh trên da
Gió thắp lửa trong lòng tôi khao khát
Khao khát cái vị tự do ngọt ngào đầu gió
Khao khát cái nhẹ bẫng tới bâng khuâng
Và chỉ muốn nhấc mình lên khỏi nặng nề
Vút lên không trung thành con gió buốt
Làn gió này sẽ thổi về nơi ấy
Sẽ thấm qua người ấy và đọng lại trong trái tim ấy như một lời nguyền vĩnh viễn
Một tình yêu cuồng điên ích kỷ
Một tình yêu bình lặng nhói đau
Lồng ngực nhẹ, trống nhưng không rỗng vì có gió lấp đầy
Chợt nhận ra, gió cũng như sóng vậy. Đón từng đợt gió tới trên bàn tay. Lòng tôi rì rào gió sóng.

 

EM LÀ…

Em tưởng mình là một bông hoa như tên gọi
Nhưng thật đáng xấu hổ là ảo tưởng riêng em
Em cứ nghĩ mình là một thứ gì đó
Nhưng đâu có phải
Em muốn là một cái gì đó thật khác
Không phải là chính em
Cuối cùng em nhớ
Con mèo nhỏ của anh là em

Share