Bài độc quyền Dịch thuật

Cơn hấp hối, trận cười đùa – Rumi

Hunters
Written by Hunters

Một tình lang nói với người dấu yêu
anh ta yêu nàng đến nhường nào, tin tưởng
đến bao nhiêu, hy sinh quên mình, tỉnh giấc ra sao
vào bình minh mỗi buổi sáng, sùng bái, từ bỏ
sự giàu có và sức mạnh cùng danh tiếng,
tất cả vì nàng,

Có một ngọn lửa trong anh ta.
Anh không biết nó bén từ nơi nao,
nhưng nó khiến anh khóc lóc và tan chảy tựa như ngọn nến.

“Chàng đã làm rất tốt,” nàng nói, “nhưng xin hãy nghe em.
Tất thảy điều này là thứ tô vẽ cho tình yêu, những cành cây
và lá và hoa. Chàng phải sống
ở gốc rễ để trở thành một người tình chân chính.”
“Ở đâu vậy!
Hãy nói cho ta biết!”
“Chàng đã làm những việc điểm tô,
nhưng chàng vẫn chưa chết. Chàng phải chết.”
Khi tình lang nghe vậy, anh ta nằm xuống đất
cười đùa, và chết. Anh ta bung nở tựa bông hồng
rơi xuống đất và mỉm cười.

Tiếng cười đó là sự tự do của anh ta,
và là món quà anh ta gửi đến vĩnh hằng.

Như ánh trăng tỏa sáng sau mặt trời,
Anh ta nghe thấy tiếng gọi trở về nhà, và đi.

Khi ánh sáng vãn hồi về điểm xuất phát,
nó chẳng lấy đi gì
nơi những thứ nó đã soi chiếu.

Nó có lẽ đã tỏa sáng trên một đống rác, hoặc một khu vườn,
hay con ngươi trong mắt người. Chẳng quan trọng.

Nó rời đi, và khi nó làm thế,
đồng bằng trải rộng trở thành bãi tan hoang vô cùng,
mong cầu nó trở lại.

Lê Thúy Ái dịch/Hà Thủy Nguyên hiệu đính

Bài thơ được trích từ tập thơ “Rumi tinh tuyệt”, do Book Hunter xuất bản năm 2019:

▶️ Tìm hiểu thêm thông tin về dự án dịch và xuất bản “Rumi Tinh Tuyệt”:https://bitly.vn/6ns6
▶️ Đăng ký hỗ trợ xuất bản tại link: https://docs.google.com/…/1FAIpQLScG-u0WSanzR816qm…/viewform
▶️ Hoặc INBOX/COMMENT trực tiếp để được giải đáp thắc mắc về dự án!

Share