Bài độc quyền Sáng tác Tản văn

GHI CHÉP CUỐI ĐỜI CỦA KRISHNAMURTI (3): HAM MUỐN GẮN KẾT

Hunters
Written by Hunters

Thứ năm, ngày 10 tháng 3 năm 1983

Vào một ngày khi người ta đang dạo bộ trên con đường rừng hẻo lánh xa khỏi mọi ồn ào và hung bạo lẫn vô vị của nền văn minh, không còn mọi sự việc mà con người đã gom góp vào, có một cảm thấy của tĩnh lặng bao la, đang ôm trọn mọi sự vật – thanh thản, xa xôi, và tràn đầy âm thanh của quả đất. Khi bạn yên lặng bước đi, không làm kinh động những sự vật của quả đất quanh bạn, những lùm bụi, cây cối, những con ve sầu và chim chóc, bỗng nhiên tại khúc quanh có hai sinh vật bé tí đang cãi cọ nhau, đang đánh nhau bằng phương tiện nhỏ nhoi của chúng. Một con đang cố gắng đẩy lùi con kia. Con kia đang tìm cách xâm nhập, đang cố gắng chun vào cái lỗ nhỏ xíu của con còn lại, và con chủ nhà đang chiến đấu để tống nó đi. Đến lúc này con chủ nhà thắng thế và con kia chạy đi. Lại nữa có tĩnh lặng, cảm thấy của cô đơn thăm thẳm. Và khi bạn ngước lên, con đường lên cao vào những hòn núi, thác nước đang thì thầm nhỏ nhẹ bên cạnh con đường; có vẻ đẹp bao la và uy nghi vô hạn, không phải uy nghi được thực hiện bởi con người mà có vẻ quá hão huyền và hãnh tiến. Sinh vật nhỏ bé kia đã gắn kết nó với cái lỗ nhỏ, cũng giống như con người. Chúng ta đang luôn luôn cố gắng gắn kết chặt chẽ chính chúng ta với chủng tộc của chúng ta, với văn hóa của chúng ta, với những sự việc kia mà chúng ta tin tưởng, với một bóng hình huyền bí nào đó, hoặc một đấng cứu rỗi nào đó, một loại quyền lực siêu nhiên nào đó. Gắn kết một cái gì đó dường như là bản chất của con người. Có thể chúng ta thừa hưởng đặc tính đó từ sinh vật nhỏ bé kia.

Người ta lấy làm lạ tại sao thèm khát, ao ước này, để có được sự gắn kết lại tồn tại. Người ta chỉ có thể hiểu được sự gắn kết với những nhu cầu vật chất của người ta – những đồ vật cần thiết, quần áo, thực phẩm, chỗ ở và vân vân. Nhưng ở bên trong, phía trong lớp da bọc, chúng ta cố gắng gắn kết chúng ta với quá khứ, với truyền thống, với một hình ảnh lãng mạn ưa thích nào đó, một biểu tượng được ấp ủ nhiều. Và chắc chắn rằng trong gắn kết này có một cảm giác an toàn, yên tâm, một cảm giác sở hữu và được sở hữu. Việc này tạo ra sự thanh thản lớn lao. Người ta nhận được an ủi, an toàn, trong mọi dạng ảo tưởng. Và dĩ nhiên con người cần nhiều ảo tưởng.

Ở xa xa có tiếng kêu của một con cú và có tiếng đáp lại bằng giọng trầm trong cuống họng từ bên kia thung lũng. Vẫn còn bình minh. Sự ồn ào của ban ngày vẫn chưa bắt đầu và mọi sự vật đều yên lặng. Có một sự việc gì đó lạ lùng và thiêng liêng nơi mặt trời mọc. Có một lễ cầu kinh, một nguyện cầu cho buổi sáng, cho cái ánh sáng tĩnh kỳ lạ kia. Sáng sớm đó, ánh sáng đã chinh phục, không có gió và tất cả đời sống thực vật, cây cối, lùm bụi đều yên lặng, bất động, đang chờ đợi. Đang ngóng trông mặt trời mọc. Và có lẽ mặt trời sẽ không ló dạng trong nửa tiếng đồng hồ hay hơn thế, và bình minh trong sự yên lặng lạ lùng đang từ từ tràn đầy quả đất.

Dần dần, chầm chậm, hòn núi cao nhất đang rực sáng hơn và mặt trời đang chạm vào nó, vàng óng, rõ ràng và tuyết thật tinh khiết, dửng dưng với ánh sáng ban ngày.

Khi bạn leo lên, bỏ lại phía dưới những con đường làng nhỏ bé, sự ồn ào của quả đất, những con ve sầu, những con chim cút và những loại chim khác bắt đầu bài ca buổi sáng, nhịp điệu đều đều của chúng, lời ca tôn kính ban ngày phong phú của chúng. Và khi mặt trời đã mọc bạn là một phần của ánh sáng đó và đã bỏ lại đằng sau mọi thứ mà tư tưởng đã tập hợp vào. Bạn đã hoàn toàn quên bẵng chính mình. Tâm hồn đã trống rỗng không còn những vật lộn của nó và những đau đớn của nó. Và khi bạn bước đi, leo lên, không còn ý thức của tách rời, thậm chí không còn cả ý thức của một con người.

Làn sương mai đang từ từ tụ họp trong thung lũng, và làn sương đó là bạn, mỗi lúc một dày dặc hơn, mỗi lúc một vào trong sự tưởng tượng, sự lãng mạn, sự ngu xuẩn của cuộc sống riêng của người ta. Và sau một khoảng thời gian thật lâu bạn đi xuống. Có tiếng thì thầm của gió, của những con côn trùng, những tiếng hót của nhiều chim chóc. Và khi bạn đi xuống làn sương đang tan dần. Có những đường phố, những cửa hàng, và vẻ huy hoàng của bình minh đang phai tàn nhanh. Và bạn bắt đầu bổn phận hàng ngày của bạn, bị trói chặt trong thói quen của công việc, những tranh giành giữa con người và con người, những phân chia của nhận dạng, những phân chia của những học thuyết, những chuẩn bị cho những cuộc chiến tranh, sự đau khổ bên trong riêng của bạn và sự đau khổ vĩnh viễn của con người.

Krishnamurti

Ông Không dịch

Share