Bài độc quyền Sáng tác

Một truyện ma rất nhạt

Hà Thủy Nguyên
Written by Hà Thủy Nguyên

Nếu trong mưa ẩn chứa điều gì kỳ diệu thì đó chính là nỗi buồn… Không, không phải nỗi buồn, đó là sự cựa quậy ở sâu thẳm bên trong, rất khó để gọi tên, nhưng vì đã quá nhiều gọi đó là nỗi buồn nên  tôi buộc phải mặc định đó là nỗi buồn. Mưa cũng là một từ vô nghĩa. Nó không mô phỏng được tiếng rơi của nước từ vô cùng trút xuống những thứ hữu hạn. Thế mà bao đời nay người ta vẫn gọi hiện tượng này là mưa, không chút kinh ngạc khi thốt lên. Tôi luôn cảm thấy mình bị bắt nhốt trong những ngôn từ tôi nói, và mọi người cũng thế, nhưng không chắc về những gì họ cảm thấy.

Ngồi ở quán café và nghe tiếng lào xào tán chuyện…Hemingway đã nghe thấy những gì? Vểnh tai cố nghe tiếng người say nơi tửu quán…Rumi nghe được gì?

Tôi chọn đeo tai nghe và trốn trong thứ ngôn ngữ khác mà tôi nghe không hiểu nghĩa vốn đã được cấu trúc theo âm điệu, để rồi trải nghiệm sự vô nghĩa trong cuộc đời. Đó là cách một chiều mưa trôi qua.

Một bóng ma lẫn với người bước vào quán café. Nó ướt đầm bám vào gáy người khách lạ. Nó nhỏ xíu bằng một tách trà. Nó ngẩng mặt nhìn tôi vì nhận ra rằng nó đang bị tôi theo dõi. Cái mặt của nó khá công thức. Nói cách khác, nó không khác mấy so với những con ma khác. Nó trừng mắt nhìn tôi. Tôi cười ruồi một cái rồi lại chìm đắm vào thế giới vô nghĩa của mình.

Hãy cẩn thận gáy của bạn, luôn có một con ma bám vào nơi đó. Nơi bạn không dễ để phát hiện, nơi nó dễ dàng kiểm soát mọi ký ức và lời nói của bạn. Nếu bạn thấy mỏi gáy, đó là bởi có một hoặc nhiều con đang bám vào bạn, và bác sĩ sẽ bảo rằng bạn bị thoái hóa đốt sống cổ. Ừ, cũng có lý, bác sĩ không biết những gì ở đằng sau gáy cùa mình đâu.

Người khách cầm cái bánh mì pa tê to ú ụ, ngồi phịch xuống trước mặt tôi, nhe răng cười như con ma:

  • Ngồi nhờ!

Tôi nhíu mày khó chịu, nhưng vẫn thu gọn lại đồ đạc của mình để nhường chỗ cho cả con ma lẫn vật chủ. Con ma bò xuống vai, rồi lên cổ, vào mép của người khách, trú vào kẽ răng vàng vàng lớp bựa, cùng lúc với hàm răng cắn cái ngoạp vào miếng bánh mì. Ca khúc vô nghĩa tuyệt hay không cứu tôi khỏi cái cảnh người ma hợp nhất thôn tính chiếc bánh mì. Những cựa quậy trong lòng suýt nữa khiến tôi hít ra văn thở ra thơ giờ đây tê liệt.

Tôi nhớ đến  những con ma của Bồ Tùng Linh, của Poe, của Thế Lữ… Thế quái nào mà những con ma ấy không bựa như lũ ma hiện đại. Chúng hoặc mê đắm, hoặc ghê rợn, hoặc khủng khiếp… chí ít còn khiến cho người ta có thể có cảm hứng. Nhưng những con ma hiện đại, chúng vừa lố bịch, vừa nhạt nhẽo, vừa quậy phá, vừa nhếch nhác… thật biết cách làm người sống tụt hứng.

No phễnh bụng, con ma nhảy khỏi người khách. Nó lân la tới gần tôi, chui tọt vào máy tính. Nhạc giật giật, máy đơ đơ.

Con ma này lại  định cà khịa đây! Những kẻ hoàn toàn vô dụng thường thích cà khịa. Họ cà khịa để tìm một ý nghĩa cuộc đời. Ma cũng thế, chúng cà khịa để được thừa nhận rằng mình thực sự tồn tại.

  • Thú thực là hôm nay tao không có hứng, mày làm ơn đi chỗ khác… – Tôi lầm bầm bằng suy nghĩ.
  • Mày không có lòng từ bi… mày phải như Đức Phật ấy, sẵn sàng chấp nhận và bố thí cho bọn tao! – Con ma dạy đời.
  • Ơ hay! Tại sao tao phải giống Đức Phật… Đức Phật đâu có phải sống ở thế giới này như tao! Ông ấy không định kiến như tao. Nhưng tao yêu thích định kiến của tao. Tao khinh miệt mày để tao nhớ rằng tao vẫn chưa bị mày chiếm não!
  • Á à… – Con ma rít lên, rít lên, từng hồi, từng hồi.

Tiếng của nó vô thanh nhưng chói tai. Trời mây chuyển sắc! Khổ thế, hóa ra tôi bị nó cà khịa thật rồi. Nó tới đây không phải vô nghĩa, nó luôn có mục đích, rất nhiều mục đích.

Trời tối sầm lại. Những tia nắng le lói còn hắt xuống ánh lên màu vàng khè. Trời vừa mưa vừa nắng quái đản. Khắp quán nóng rực lên. Đấy, người đời cứ bảo ma phải lạnh, mà kì thực thì chúng có thể rất nóng. Người đời toàn đồn nhau những thứ vớ vẩn. Đó là cách họ tự nhốt họ trong các bức tường ngôn ngữ.

Một bầy học sinh vào quán, nói cười hố hố. Chúng không nghe thấy tiếng nói, tiếng cười của mình đâu. Chúng đang vận hành theo cách những con ma sau gáy chúng muốn. Tôi vẫn trung thành với cái tai nghe của mình, tôi không muốn nghe tiếng chúng nhí nhéo, chỉ muốn những tiếng ồn ấy rời rạc vọng đến như ở chốn xa xôi khác. Tôi thấy lũ trẻ con ném giấy ăn vào nhau, phì phì thổi ống mút sủi bọt trong cốc của chúng.

Một bà chửa vừa ngồi xuống ghế… Ô hay… có con ma chui tọt vào bụng. Thế là đau, nhăn nhó. Nhân viên của quán nhanh nhảu gọi điện cấp cứu. Đúng là loạn cào cào.

  • Chúng mày muốn gì? – Tôi hỏi.
  • Muốn được mày cho chúng tao đeo bám! Đeo bám người thường chán chết, đeo bám kẻ hiểu bọn tao như mày mới sướng… Bọn tao sẽ cho mày tiền…

Tiền à? Tôi sáng mắt! Cũng hay! Nhưng mà vác lũ ma quỷ theo người là một áp lực không hề nhẹ. Chẳng rõ những người mang vác cả giang sơn có thấy mệt không, ôi, lại còn có những người gánh hết tội lỗi của nhân loại nữa chứ… Tôi không phải là người thích làm việc nặng nhọc. Đấy, đến nghe nhạc, tôi còn chẳng muốn nghe những thứ sâu sắc chất chồng ý nghĩa.

  • Thôi thôi… tao đã phải cầm chúng mày rồi, lại còn phải cầm cả tiền chúng mày cho, rồi lại phải cầm cả đồ tao mua từ tiền chúng mày cho… Nặng lắm, chúng mày biết không? Đi chỗ khác chơi đê!

Con ma khóc. Cả bầy ma ở đó khóc. Trời sầm sập mưa. Bão quật đổ cây.

  • Thương chúng tao đi mà… chúng tao tứ cố vô thân… Chúng tao cũng muốn thanh cao lắm, nhưng bám mãi vào lũ người tầm tthuwowg chúng tao không thanh cao nổi…  Mày cao quý… mày hãy cứu độ chúng tao, để chúng tao được cao qúy như mày, rồi chúng tao sẽ đi khắp nơi, cải tạo người dân trở thành những kẻ văn minh hơn… Mày biết rồi đấy, chúng tao sẽ cùng mày thay đổi thế giới.

Wow… không biết đã bao nhiêu đấng cứu thế, bao nhiêu thiên tài đã dung cách này? Tôi nghi lắm. Tại sao có những người bị một tác phẩm hay một tư tưởng làm cho say đắm. Họ đang thực sự đọc hay xem những điều ấy ư? Tôi không cho là vậy. Vẫn não họ, mắt họ, tay họ, thân thể của họ… chỉ là không phải linh hồn của họ thôi. Như cái truyện ngắn tôi đang viết này có thể chả mấy ai đọc, vì tôi không chắc có đúng các bạn đang đọc hay không.

 Tôi chả buồn nói với lũ ma. Tôi cất đồ vào ba lô, đứng dậy. Lũ ma vẫn khóc như mưa. Tiếng khóc nham nhở lẫn nụ cười tinh quái. Cơn lốc ầm ầm đẩy cây trên đường bật gốc. Hừm, rõ là chúng muốn giam chân tôi ở quán café này.

Tôi chặc lưỡi:

  • Thử xem… cùng lắm là chết và trở thành một con ma chứ có gì ghê gớm!

Tôi đẩy cửa bước ra khỏi quán. Mưa tạt rát mặt. Một cành cây lao vào tôi… Thế rồi… hết tr uyện

Nghĩ xem…

Đây có thể hoàn toàn là hư cấu…

Cũng có thể là ký ức của một con ma đang bám đâu đó trên người tác giả…

Có thể chẳng có chuyện gì xảy ra sau khi cành cây quật vào người viết truyện cả… Người viết truyện chui vào một chỗ mà những con ma không thể xâm nhập và kể lại một ngày nhạt nhẽo đã trôi qua theo cách ấy.

Và trận mưa hôm nay có vẻ…buồn cười!

Hà Thủy Nguyên

Share