Sự kiện

Phê thơ #1: Thơ vùng vẫy

Hunters
Written by Hunters

Phê Thơ là chuỗi sự kiện hàng tháng. Book Hunter bọn mình tổ chức Phê Thơ không mong mỏi gì hơn ngoài kết giao với nhiều bạn yêu thơ.

Không gian bọn mình lựa chọn là một quán café nhỏ, nằm nép mình trên căn gác nhỏ trong ngõ 42 C Trần Hưng Đạo, quân Hoàn Kiếm, Hà Nội – nơi những anh chàng yêu cà phê cũng làm thơ với những cốc cà phê thủ công của mình.

Buổi Phê Thơ đầu tiên sẽ bắt đầu với chủ đề Thơ Vùng Vẫy. Vùng Vẫy vì thấy dường như mọi điều đang diễn ra ở thế giới hiện hữu ngoài kia có vẻ như là ảo giác giả dối bắt nhốt tinh thần chúng ta. Nhà thơ làm thơ, không phải chỉ để biểu hiện cảm xúc hay suy nghĩ, mà là một cách để vùng thoát khỏi trùng trùng ảo giác. Ở khía cạnh này, có lẽ các bạn sẽ thấy thơ rất gần gũi với con đường dẫn đến chứng ngộ.

Trong buổi Phê Thơ này, bọn mình đã cùng nhau đọc các bài thơ sau:

ANH CÓ NGHE THẤY KHÔNG – VĂN CAO

(Gửi một nhà thơ xưa đã nổi tiếng)

Cửa đóng lại từ chín giờ
Không một cuốn sách chờ đợi
Dù những ngôi sao đang nở trên trời
Dù đêm mùa xuân bắt đầu trở lại

Tất cả hướng về biển
Bọt cứ tan trên bãi cát xa
Mà cửa bể vẫn im lìm chưa mở

Bao giờ nghe được bản tình ca
Bao giờ bình yên xem một tranh tĩnh vật
Bao giờ
Bao giờ chúng nó đi tất cả

Những con người không phải của chúng ta
Vẫn ngày ngày ngày ngang nhiên sống

Chúng nó còn ở lại
Trong những áo dài đen nham hiểm
Bẻ cổ bẻ chân đeo tội ác cho người

Chúng nó còn ở lại
Trong những tủ sách gia đình
Ở điếu thuốc trên môi những em bé mười lăm
Từng bước chân các cô gái
Từng con đường từng bãi cỏ từng bóng tối
Mắt quầng thâm còn nhỡ mãi đêm

Chúng nó còn ở lại
Trong những tuổi bốn mươi
Đang đi vào cuộc sống
Như nấm mọc trên những thân gỗ mục

Người bán giấy cũ
Đã hết những trang tiểu thuyết ế
Những trang báo ngày xưa
Đang bán đến những trang sách mới
Những bài thơ mới nhất của anh

Anh muốn giơ tay lên mặt trời
Để vui da mình hồng hồng sắc máu
Mấy năm một điệu sáo
Như giọng máy nước thâu đêm chảy

Chung quanh còn những người khôn ngoan
Không có mồm
Mắt không bao giờ nhìn thẳng

Những con mèo ngủ yên trên ghế
Trong một cuộc dọn nhà

Những con sên chưa dám ló đầu ra
Những cây leo càng ngày càng, tốt lá

Một nửa thế giới
Một nửa tâm hồn
Một nửa thế kỷ
Chưa khai thác xong

Bây giờ không còn những tiểng nổ to
Nhưng còn những tiếng rạn vỡ
Có thể thu hết những khẩu súng phản động
Nhưng vẫn còn
Những khẩu súng đưa người tự tử.

Anh có nghe thấy không
Chỗ nào cũng có tiếng
Chưa nói lên

Những người của chúng ta
Đang mờ mờ xuất hiện
Le lói hy vọng
Trên những cánh đồng lầy

Nghìn năm cũ phủ mất nhiều giá trị
Đốt nghìn kinh chưa thắp sáng cuộc đời

Vào một cuộc đấu tranh mới
Với những người không phải của chúng ta
Anh có nghe thấy không

Vào một cuộc đấu tranh mới
Để mở tung các cánh cửa sổ
Mở tung các cửa bể
Và tung ra hàng loạt hàng loạt
Những con người thật của chúng ta.

PHƯƠNG XA – VŨ HOÀNG CHƯƠNG

Nhổ neo rồi thuyền ơi! Xin mặc sóng,
Xô về đông hay giạt tới phương đoài,
Xa mặt đất giữa vô cùng cao rộng,
Lòng cô đơn cay đắng hoạ dần vơi.

Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bẩy đứa,
Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh,
Bể vô tận sá gì phương hướng nữa,
Thuyền ơi thuyền! Theo gió hãy lênh đênh.

Lũ chúng ta, đầu thai lầm thế kỷ,
Một đôi người u uất nỗi chơ vơ,
Đời kiêu bạc không dung hồn giản dị,
Thuyền ơi thuyền! Xin ghé bến hoang sơ.

Men đã ngấm bọn ta chờ nắng tắt,
Treo buồm cao cùng hát tiếng hò khoan.
Gió đã nổi nhịp trăng chiều hiu hắt,
Thuyền ơi thuyền theo gió hãy cho ngoan.

QUANH QUẨN – HUY CÂN

Quanh quẩn mãi giữa vài ba dáng điệu
Tới hay lui vẫn chừng ấy mặt người
Vì quá thân nên quá đỗi buồn cười,
Môi nhắc lại chỉ có ngần ấy chuyện.

Đời nhạt tẻ như tàu không đổi chuyến!
Đứng xem ngoài hay quay gót nhìn trong
Cùng thuộc rồi bàn ghế ở trong phòng,
Và trong đó: những hồn quen biết quá!

Đời nghèo thế! không dành tôi chút lạ…
Đến ái ân cũng hết cả đợi chờ;
Và mỗi ngày sau những giấc ngủ trưa,
Mùng buông xuống không che sầu vũ trụ.

À! thế đấy, chốn hằng ngày cư trú.
Ván bài đời may mắn chỉ ù suông.
Ôi! tâm tư ngăn giữa bốn bờ tường,
Chờ gió mới, nhưng cửa đều đóng kín!

THIỆN TAI HÀNH – TÀO PHI

Lên núi hái rau
Chiều tàn hiu hắt
Sơn khê gió nổi
Sương đẫm áo rồi
Trĩ hoang kêu loạn
Vượn hú tìm nhau
Nhớ trông quê cũ
Sầu chất thành cao!
Núi cao có vách
Cây lớn có cành
Ta buồn không chốn
Người nào biết đâu
Đời người sống tạm
Lo lắng mà chi?
Ta nay chẳng cười
Năm tháng qua mau
Nước cuồn cuộn chảy
Thuyền bập bềnh trôi
Mặc nước vần xoay
Như người khách lạ
Quất roi ruổi ngựa
Áo nhẹ choàng thân
Năm đi năm đến
Lòng biếng sầu lo.

Hà Thủy Nguyên dịch

Đọc bản Hán Việt tại đây:

ÍCH GÌ – THOMAS CARLYLE

Hi Vọng là chi? Cầu vồng cười mỉm
Trẻ nhỏ đuổi theo mưa;
Nào thấy đâu, vẫn kia, và kia:
Đứa trẻ bơ vơ chẳng thấy bao giờ.

Cuộc Sống là chi? Tấm ván băng dần tan
Nơi biển bờ vàng nắng;
Hớn hở ra khơi, rồi tan chảy
Ta chìm dần, bặt tăm.

Con Người là chi? Đứa trẻ dại khờ
Nỗ lực, chiến đấu, lo lắng vu vơ
Đòi hỏi vô biên, chẳng hề xứng đáng
Mồ chôn một nấm nhỏ nhoi ấy mà.

Lê Duy Nam dịch

Đọc nguyên tác tiếng Anh tại đây:

Cảm ơn các bạn! Hãy nhớ, đôi lúc cũng nên vùng vẫy để đời bớt bế tắc nhé!

Share