Bài lưu trữ Văn chương - Cái đẹp

THƠ THIỀN KHUÔNG VIỆT THIỀN SƯ

Hunters
Written by Hunters

Khuông Việt thiền sư (933-1011) tên thật là Ngô Chân Lưu, vốn được đào tạo bởi hệ thống Nho học nhưng lớn lên lại tu theo dòng Thiền Quan Bích. Theo phả hệ họ Ngô Việt Nam, ông là con trai của Thiên Sách Vương Ngô Xương Ngập. Năm 40 tuổi, nổi danh tinh thông Phật học, ông được Đinh Tiên Hoàng Đế phong tước hiệu Khuông Việt Đại Sư và giữ chức Tăng Thống.

Các bài thơ thiền của Khuông Việt thiền sư


NGUYÊN HỎA

Mộc trung nguyên hữu hoả,
Nguyên hoả phục hoàn sinh.
Nhược vị mộc vô hoả,
Toàn toại hà do manh?

Dịch nghĩa

Trong cây vốn có lửa,
Sẵn lửa, lửa mới sinh ra.
Nếu cây không có lửa,
Khi cọ xát sao lại thành?


THỦY CHUNG

Thuỷ chung vô vật diệu hư không,
Hội đắc chân như thể tự đồng.

Dịch nghĩa

Không có cái gì là “thuỷ” và “chung” chỉ, “hư không” mới là thần diệu,
Nếu hiểu được chân như thì [vạn vật] sẽ tự đồng nhất với tâm thể [của mình].

Theo Thiền uyển tập anh, một hôm có một học trò là Đa Bảo hỏi về sự khởi đầu và kết thúc của việc học Đạo, sư đã trả lời bằng hai câu thơ này. Ông cho rằng vạn vật đều đồng nhất với cái chân như (bản thể), trường tồn, không có bắt đầu và kết thúc. Đa Bảo không rõ họ tên thật, quê quán, là học trò xuất sắc của Khuông Việt, đứng đầu thế hệ thứ năm, dòng thiền Quang Bích, là người góp phần hoạt động giúp Lý Công Uẩn lên ngôi. 

Share