Bài độc quyền Sáng tác Thơ

Tự hỏi

Avatar
Written by Thư Sinh

Ta ngồi nơi góc rừng cao
Nhìn về phía biển 
Từng khóm núi ẩn hiện trong sương 
mờ mờ ảo ảo
Chỉ có ta đang ngồi
Nơi góc rừng cao

Ta ngồi nơi biên ải
Lưng quay về cố quốc
Phóng tầm mắt trông ra nơi xa xăm
Nơi xa xăm rì rào vọng lại
Cố quốc tan rồi
Chỉ có ta thôi.

Ta ngồi nơi thần quan trú ngụ
Lưng dựa núi
Chân đạp biển sâu
Thần quan chui lủi góc miếu thờ
Mắt thờ ơ lúc hờ lúc khép
Chỉ trợn lên khi có kẻ chẳng muốn hạ mình
Mình ta đạp lên sóng nước
Cười hỏi biển sâu
Biết đâu bờ bến?

Ta ngồi nơi miếu cũ
Rường cột lụi làn
Chỉ có tiền vàng chất đống
Một đoá hoa dâng lên vừa héo
Thế sự này
Ta biết hỏi ai?

Hỏi ai, hỏi ai
Thần quan hô mưa gọi gió
Sóng nước ầm ầm
Xô vỡ núi sau lưng
Biển sâu cuộn sóng
Sợ chi một kẻ chán đời?

Ta ngồi nơi góc rừng sâu
Trông thiên hạ mấy lần nâng chén rượu
Người từng người
Mang mặt nạ dày hơn da thịt
Khóc khóc cười cười
Thật giả hay chăng?

Ta nằm yên trên thảm cỏ xanh
Mơ một đêm trăng bạc
Vung đao chém
Vỡ tan ngai thần
Có được chăng?

Nguyễn Hoàng Dương

Share